QUỶ VƯƠNG GIA

Chương 3

7.

 

Ồ, ta sắp ch-ế-t rồi, cũng sẽ thành một con quỷ. 

 

Nghĩ đến đây, một nỗi bi thương dâng đầy cõi lòng, ta không kìm chế được nữa, liền ngồi xổm xuống đất mà khóc nức nở.  

 

Nam quỷ cũng ngồi xuống cạnh ta.  

 

“Ngươi khóc gì chứ?  

 

“Không phải ngươi muốn c.h.ế.t sao?”  

 

Con quỷ này mặt mày tuấn tú, lời nói tuy khó nghe nhưng thanh âm lại rất bắt tai.  

 

Giọng hắn trong trẻo như ngọc, tựa dòng suối mát len lỏi giữa núi non, khiến người nghe ngứa ngáy trong lòng.  

 

Nỗi sợ của ta tan biến, vừa sụt sịt vừa đáp lời hắn:  

 

“Hu hu hu, nếu sống được thì ai lại muốn ch-ế-t chứ...  

 

“Ngươi căn bản không biết tình cảnh của ta, ta—”  

 

“Ta biết.”  

 

Nam quỷ nhíu mày, hiển nhiên không muốn hồi tưởng lại tình cảnh hắn vừa chứng kiến.  

 

“Khi phu quân ngươi đến, ta đã ở trong phòng rồi.  

 

“Hừ, đúng là khó mà nhìn nổi.”  

 

Ta ngẩng đôi mắt đẫm lệ lên.  

 

“Nếu đã thấy, ngươi hẳn biết lý do ta muốn chết.  

 

“Ta thật sự là không còn cách nào khác.”  

 

Nam quỷ thở dài.  

 

“Ngốc nghếch.  

 

“Ai nói không còn cách nào khác?”  

 

Ánh mắt ảm đạm của ta bỗng sáng bừng lên.  

 

Trong cơn kích động, ta vươn tay túm lấy tay nam quỷ.  

 

Bàn tay ấy lành lạnh, cứ như đang cầm vào một miếng hàn ngọc thượng hạng.  

 

Một người một quỷ đều ngẩn ra.  

 

8.

 

Nam quỷ ngơ ngác nhìn ta, vẻ mặt lạnh lùng nghiêm nghị bỗng có chút ngốc nghếch.  

 

“Ngươi… ngươi có thể chạm vào ta?”  

 

Ta cũng hoang mang không kém.  

 

“Chẳng lẽ… không nên chạm vào sao?”  

 

Đây là lần đầu tiên ta tiếp xúc với quỷ, quả thực tay chân không biết phải để đâu.  

 

Vậy nên, cả hai cứ giữ nguyên tư thế tay nắm tay, mắt nhìn nhau chằm chằm, như thể bị ai đó điểm huyệt.  

 

Mãi cho đến khi nam quỷ đỏ mặt, đột ngột rụt mạnh tay về như bị kim đ.â.m phải.  

 

Ta kinh ngạc nhìn hắn, không nhịn được mà thốt lên cảm khái:  

 

“Quỷ cũng biết đỏ mặt à?”  

 

Nam quỷ nghiêm mặt, nỗ lực khôi phục vẻ cao quý, lạnh lùng khi trước.  

 

“Bổn vương có tên.  

 

“Ngươi có thể gọi ta là Tiêu Cẩn.”  

 

Con quỷ này còn là vương gia cơ đấy!  

 

Nhưng, sao cái tên Tiêu Cẩn nghe quen thế nhỉ?  

 

Hình như ta đã nghe ở đâu đó rồi…  

 

Tiêu Cẩn sải bước tới chiếc ghế quý phi, vẫy tay với ta.  

 

“Rót trà.”  

 

Khí thế của hắn quá mức áp đảo, ta bất giác vào vai một tiểu nha hoàn.  

 

Ngơ ngác rót trà xong, ta vừa định lên tiếng thì Tiêu Cẩn liếc ta một cái.  

 

“Cũng coi như lanh lợi.  

 

“Thôi được, bổn vương sẽ dạy ngươi cách giải quyết việc này.”  

 

Ta lập tức dựng tai lắng nghe.

 

9.

 

“Trước tiên, g.i.ế.c mụ già độc ác đó.  

 

“Ngươi và phu quân sẽ vào kỳ chịu tang.  

 

“Hắn phải thủ hiếu ba năm, trong thời gian đó, ngươi hãy nghĩ cách hòa ly.  

Bạn cần đăng nhập để bình luận