Nguồn: Hina Monkeyd
Nàng thụp xuống, lấy tay dụi dụi mắt, đợi đến khi rõ đường mắt, bóng dáng thiếu niên sớm biến mất thấy tăm .
Cây cối xung quanh thưa thớt, phóng mắt xa, đều là những mảng đất vàng màu cát. Từ Tụng Hòa nén nỗi kinh hoàng trong lòng, men theo dấu chân gió cát vùi lấp thẳng về phía , mãi cho đến khi vòng một khu rừng cây cối khá rậm rạp, dấu chân biến mất.
"Phu quân, đừng bỏ một mà..."
Nàng mờ mịt luống cuống bốn phía, do dự hắng giọng một cái, thăm dò gọi mấy tiếng, nhưng đáp nàng chỉ tiếng vọng lặp lặp .
Lúc trốn khỏi hang yêu quái trời còn sớm, ban nãy trì hoãn một hồi, hiện tại, xung quanh gần như tối đen như mực.
Vài con côn trùng tên bay vo ve quanh bụi cây, thỉnh thoảng đậu lên nàng. Từ Tụng Hòa sợ nhất là mấy con bọ , nàng co rúm thành một cục, vùi đầu khuỷu tay, nhưng vẫn khư khư ôm c.h.ặ.t cánh tay đứt ban nãy.
Cảm giác côn trùng bay qua đỉnh đầu thật khó chịu, nàng chút bực bội giật một nắm tóc, xác nhận côn trùng đều đuổi , mới từ từ buông tay, nhưng cảm giác da đầu giật mạnh càng rõ rệt hơn.
Nàng ôm lấy đầu gối, gò má chút ươn ướt.
Từ Tụng Hòa chậm chạp lau nước mắt, sự vật mắt từng chút từng chút nhòe , đó tách trở về vị trí cũ.
Đầu choáng quá, về nhà quá...
Lại .
Nếu thể cho nàng về nhà, dù cả ngày đối mặt với bộ mặt thối của ông chủ hắc ám nàng cũng cam lòng, nàng chẳng sống cái chuỗi ngày giây tiếp theo ăn thịt thêm tí nào nữa.
[Ký chủ đừng buồn nữa, phát hiện yêu quái xuất hiện gần đây, mau chạy trốn .]
Từ Tụng Hòa ngây một lúc, ngơ ngác ngẩng đầu: "Sao ngươi ?"
Giọng hệ thống đầy tự hào: [Ta sẽ tự động ghi nhớ khí tức từng gây nguy hiểm đến tính mạng ký chủ, và bật chế độ giám sát thời gian thực.]
Xuyên qua ánh trăng rải mặt đất, một bóng đang lững thững đung đưa, từ góc độ , chỉ thể thấy nửa .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/nhan-nham-phan-dien-u-am-la-phu-quan/chuong-7.html.]
Đầu óc ong ong mấy tiếng, lúc cũng quên cả .
Trong đầu nàng chỉ một ý nghĩ... dù cũng chạy thoát , nếu c.h.ế.t , liệu thể cho nàng về thế giới cũ ?
Tuy hệ thống nàng tăng độ thiện cảm, nhưng nhỡ thì ? Nhỡ lời nó chuẩn thì ? Hơn nữa bây giờ thật sự hết cách .
Thế là, như để khiêu khích, Từ Tụng Hòa nhặt hòn đá đất, ném loạn về phía đối phương, đó thấy một giọng khẽ "chậc" một tiếng.
"Không nên ngoài." Hắn khẩy, buông bàn tay đang đặt tóc nàng , trong giọng chứa đầy vẻ tiếc nuối: "Cứ tưởng tìm cái vỏ mới, ngờ là ngươi."
Từ Tụng Hòa nghi hoặc ngẩng đầu, ánh lệ nhấp nháy, xuất hiện mặt là một khuôn mặt xa lạ.
[Ký chủ đừng ngẩn nữa, c.h.ế.t ở đây là c.h.ế.t thật đấy.]
Nàng đờ đẫn trong giây lát, giờ khắc ham sống trỗi dậy mãnh liệt, nỗi sợ hãi như dây leo mọc từ lòng bàn chân, bao vây c.h.ặ.t lấy nàng.
"Ngươi đừng ăn , ở đây, thịt ngon ..." Từ Tụng Hòa suýt nữa thì quỳ xuống, cái bóng đen trong đồng t.ử đang lao nhanh về phía : "Được, , chúng mỗi lùi một bước ? Ta cho ngươi c.ắ.n một miếng, ngươi thả nhé?"
"Ban nãy còn sống c.h.ế.t đòi theo ?" Dưới ánh trăng, nọ nhàn nhạt mở miệng.
Khoan , giọng ...
Từ Tụng Hòa tưởng nhầm, kinh ngạc ngẩng đầu, ngẩn dung mạo khác hẳn ban nãy.
Đây con yêu quái , đây là...
Nửa khuôn mặt thiếu niên ánh trăng chiếu rọi nhu hòa, nửa còn chìm trong bóng tối. Hắn cúi , như chăm chú nàng, trong mắt đều là vẻ trêu tức: "Gan bé thế , thật chẳng thú vị gì cả."