Dứt lời, nàng thậm chí còn kịp rõ thần sắc hai tên lính gác, hai mặt trợn trắng mắt, hề báo ngã lăn đất, phát chút tiếng động nào.
Từ Tụng Hòa giật nảy , nhảy lùi về một bước, hồi lâu mới xổm xuống định thăm dò thở bọn họ, nhưng tay run đến mức căn bản nhắm chuẩn .
"C.h.ế.t, c.h.ế.t ?" Nàng cố gắng giữ nhịp thở bình , khó khăn nặn vài chữ từ cổ họng.
Tuy nàng sớm thấy cảnh g.i.ế.c yêu quái, nhưng dù yêu quái ăn thịt và con cũng khác , lớn thế đây là đầu tiên nàng tận mắt thấy hai sống sờ sờ cứ thế ngã xuống một tiếng động ngay mặt , ngay cả cách thức gây án cũng rõ, quả thực mang đả kích cực lớn cho đại não.
"Chưa c.h.ế.t." Trong đồng t.ử phản chiếu khuôn mặt kinh sợ đan xen cảm xúc phức tạp của cô nương, Kỳ Vô Dạng nhếch môi: "Có điều đáng tiếc, cũng mặc y phục dày ngươi mang tới nữa ."
"..."
Từ Tụng Hòa cảm thấy lẽ dễ giao tiếp với bên cạnh cho lắm, cho nên hỏi tại rằng động thủ, nhưng lo hai tên lính gác đáng thương thực sự sẽ c.h.ế.t rét trong lúc hôn mê, suy tính một hồi, nàng ôm tới ít rơm rạ, quây xung quanh hai họ, lúc mới chắn những cơn gió lạnh.
Làm xong xuôi, nàng vỗ tay dậy, đón lấy ánh mắt nửa khinh thường nửa khó hiểu của thiếu niên.
Nàng cong đôi mắt : "Đi thôi."
Lúc màu u ám nơi chân trời tan biến, ánh ban mai nhuộm sáng cả tòa thành, vạn vật dường như đều bừng tỉnh. Tiếng rao hàng của tiểu thương vang lên liên tiếp, đó một hồi chiêng trống cắt ngang. Trong làn sương trắng bốc lên từ quán , loáng thoáng thể thấy kể chuyện tay cầm quạt xếp, thao thao bất tuyệt, như đang so kè với tiếng gõ leng keng của tiệm thợ bạc bên cạnh.
Nguồn: Hina Monkeyd
Từ Tụng Hòa kịp mắt, đến xuất thần, nhất thời quên mất đến đây để gì.
Cánh tay bỗng nhiên huých nhẹ một cái, nàng hồn, phát hiện Kỳ Vô Dạng chẳng lên phía từ lúc nào, mặt rõ rành rành hai chữ "vô vị", phảng phất như thứ xung quanh đều liên quan đến .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/nhan-nham-phan-dien-u-am-la-phu-quan/chuong-13.html.]
"Ấy, phu quân, đợi với!" Nàng chạy bước nhỏ đuổi theo, lúc mới muộn màng cảm thấy đói bụng, sờ cái túi rỗng tuếch, thở dài thườn thượt.
Cuộc sống dễ dàng, xuyên sách khởi đầu chẳng cái gì, bạc vẫn tự kiếm.
Nàng bẻ ngón tay bắt đầu tính toán: "Theo kế hoạch ban đầu của , chúng nên tìm việc , đó dùng bạc kiếm để lấp đầy bụng..."
Kỳ Vô Dạng liếc nàng, đáp lời, cũng bất kỳ hành động nào, rõ ràng chẳng chút hứng thú gì với từ " việc".
... Nhìn là từng trải qua sự vùi dập của cuộc đời, đến lúc cho tầm quan trọng của tiền bạc .
Từ Tụng Hòa tự động lờ sắc mặt của , kéo tay áo lượn lờ đường, mãi cho đến khi mặt trời leo lên đỉnh núi, hai mới dừng một t.ửu lâu trông khá bề thế.
Nàng tới quầy, lấy hết can đảm hỏi: "Chưởng quầy, chúng cả ngày ăn gì , thể cho chút đồ ăn ? Chỉ cần là cái gì ăn cũng , đa tạ ông."
Từ Tụng Hòa thiếu niên bên cạnh, ít nhất khi xuyên nàng vẫn ăn no , một ngày ăn cũng chẳng , nhưng thì khác, gầy như , đói hỏng thì .
Cứ thử vận may , nếu xin đồ ăn thật, thì cho tất.
Nàng hào phóng nghĩ, đầu liền bắt gặp ánh mắt nhàn nhạt của thiếu niên đang tới.
Lão chưởng quầy gảy bàn tính trong tay tanh tách, thấy tiếng thì ngẩng đầu liếc nàng một cái, lỗ mũi hừ lạnh: "Cơm chùa mà sẵn, , đừng đây chắn lối."