Nỗi sợ hãi như dời non lấp bể đột ngột ập tới trong lòng.
Căn bản đỡ lấy nàng, mà là cánh tay đó trong lúc tình thế cấp bách ban nãy nàng sống sượng giật xuống!
"Á á á..."
Cảnh tượng mắt gây kích thích quá lớn cho đại não, Từ Tụng Hòa run tay, lỡ rơi cánh tay đứt lìa xuống đất.
"Ta, ..." Nàng phịch xuống đất, hàm răng bắt đầu đ.á.n.h , trong cổ họng thốt nên câu chỉnh.
Nguồn: Hina Monkeyd
Một cánh tay, đó là cánh tay đấy! Nàng, nàng, nàng giật đứt tay ?
Nàng đột ngột ngẩng đầu, thấy thiếu niên chỉ nghiêng , liếc ống tay áo trống rỗng của , đầu mày khẽ nhíu.
"Xin, xin xin , thật sự cố ý, tay của ngươi đây?" Từ Tụng Hòa gần như nấc lên, nàng luống cuống tay chân nâng cánh tay đứt lên, đầu ngón tay run rẩy nhét tay áo : "Ta, đền tay của cho ngươi nhé, ngươi còn cách nào nối nó ..."
Giọng mang theo tiếng nức nở của cô nương lải nhải ngừng bên tai, đè xuống sự phiền chán trong lòng, khóe môi nhếch lên một nụ : "Được thôi, ngươi cắt tay xuống ."
Thật... thật sự cắt á?
gì thì , là nàng giật đứt tay , nếu đền một cánh tay cho , để nửa đời chỉ thể tàn tật, thì cả đời lương tâm nàng sẽ yên .
Từ Tụng Hòa cụp mắt xuống, quanh tìm kiếm một hồi, đó khóa c.h.ặ.t mục tiêu một hòn đá sắc nhọn.
Nàng chặn mặt thiếu niên, nén đau đưa hòn đá , nhắm c.h.ặ.t mắt vì căng thẳng, bả vai giật giật từng cơn: "Hay là ngươi , , xuống tay ."
Đợi hồi lâu thấy trả lời, nàng hé một mắt , đầu liền thấy đối phương lướt qua , thẳng phía xa dần.
"Ồn ào." Hắn nhàn nhạt buông hai chữ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/nhan-nham-phan-dien-u-am-la-phu-quan/chuong-6.html.]
Từ Tụng Hòa ngẩn ngơ , nhất thời nên phản ứng thế nào.
Hắn... thể bình thản đến thế? Không cảm thấy đau ? Cứ như thể mất một cánh tay đối với là chuyện bình thường như cơm bữa .
Hơn nữa, tay đứt , m.á.u?
nàng tâm trí mà đào sâu suy nghĩ , vẫn còn chìm đắm trong nỗi sợ hãi và áy náy tột cùng.
"Công t.ử, ngươi thật sự chứ? Ngươi đau ?"
Từ Tụng Hòa rũ đầu, rón rén theo , trong lòng suy tính thế nào mới thể nối cánh tay đứt. Trong lòng ôm một cánh tay đứt lìa, theo giật đứt tay, thế nào cũng thấy quỷ dị.
Thiếu niên bỗng nhiên đầu nàng, khóe môi khẽ nhếch, ý chạm tới đáy mắt: "Còn ?"
"Đi cơ?" Từ Tụng Hòa gần như trả lời theo bản năng, nàng nghiêng đầu, trong mắt lướt qua một tia mờ mịt: "Ta... thể ."
Thấy đối phương tỏ thái độ gì, ngón tay nàng vô thức vò vò vạt váy, lí nhí : "Ta từ nơi khác đến, nhà, thật sự còn thể ..."
"Ồ." Kỳ Vô Dạng đưa mắt thứ nàng đang ôm trong lòng, giọng điệu mặn nhạt: "Thì liên quan gì đến ?"
Toang , là đuổi đấy chứ? Cái chốn ma quỷ , chỉ theo một đại lão như mới cơ hội sống sót a.
"Đại lão... đúng, phu quân." Từ Tụng Hòa dè dặt thăm dò, thấy bài xích xưng hô , bèn hạ thấp giọng tiếp: "Thực xuyên từ tương lai tới, lúc đó là phu quân của , chúng ân ái lắm. Hơn nữa hiện tại thế ... thể cho một cơ hội xin ?"
Thế nhưng chẳng tâm trí nàng hết câu, lười biếng phủi chiếc lá rụng vai, xoay bỏ .
Từ Tụng Hòa sửng sốt, còn đuổi theo, bước một bước, bất ngờ gió cát tạt thẳng mặt cay mắt.