NHẬN NHẦM PHẢN DIỆN U ÁM LÀ PHU QUÂN

Chương 15

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

" là ngu như lợn, ngươi đóng cửa sổ thì tối om thấy gì nữa ? Thế thì khác gì trong quan tài?"

Thiếu niên tức giận thẳng dậy, chỉ tay bọn họ mà mắng té tát. Lúc Từ Tụng Hòa mới rõ, đối phương trạc tuổi nàng, nhưng mang cái dáng vẻ hống hách, mục hạ vô nhân.

"Cái ..." Tỳ nữ cầm lấy cây nến bàn, tay run run định châm lửa, lí nhí: "Công t.ử bớt giận, nô tỳ thắp nến lên thì sẽ tối nữa."

"Không , mang hết xa cho !" Gã ghét bỏ bịt mũi, vung tay hất văng cây nến: "Ở đây mà châm lửa, hun ám mùi các chịu trách nhiệm nổi ?"

Đám ai dám ho he, nhất thời cũng chẳng ai dám nhặt cây nến rơi đất.

Một cây nến thì mùi gì ghê gớm chứ? Từ Tụng Hòa cây nến lăn đến chân , cúi nhặt lên, kỳ quái liếc giường.

Một tiếng oán thầm khe khẽ bỗng lọt tai: "Vị tiểu công t.ử đúng là bắt nạt quá đáng, ngày thường ở nhà thắp nến chắc?"

Nàng giật , ngẩng đầu lên, thấy một tiểu cô nương đang bĩu môi, vẻ mặt đầy bất mãn.

"Lầm bà lầm bầm cái gì đấy?" Vị công t.ử quát lên, giận dữ : "Các là ai ? Dám bất kính với , ..."

"Muốn , , từ lúc cửa, ngài câu đến thứ hai đấy." Từ Tụng Hòa đặt cây nến trở bàn, ngước mắt đón lấy ánh kinh ngạc phẫn nộ của đối phương. Có vẻ gã ngạc nhiên vì ở cái chốn dám ăn với gã như .

Quả nhiên, ngay đó gã chỉ tay mặt nàng, khinh miệt : "Nhìn bộ dạng các ngươi, chắc là lũ con hoang từ chui chứ gì? Nhất là tên , mặt vết sẹo to như thế, khéo là phạm tội ai đ.á.n.h cho cũng nên?"

Hòa khí sinh tài, hòa khí sinh tài, huống hồ là khách hàng...

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/nhan-nham-phan-dien-u-am-la-phu-quan/chuong-15.html.]

Nguồn: Hina Monkeyd

Từ Tụng Hòa vốn tranh cãi, nhưng thấy nửa câu , nàng lập tức đầu, kéo lấy tay áo thiếu niên bên cạnh, đôi lông mày thanh tú nhíu vui: "Vị công t.ử , chớ mặt mà bắt hình dong, huống hồ phu quân hiện giờ còn đang đeo mặt nạ, mà để lộ dung nhan thật, đảm bảo khiến các vị ở đây đều ngẩn ngơ đấy."

Làm ơn ngậm miệng , đối tượng mà ngươi đang châm chọc cảm xúc định lắm , nếu khiến phật ý, chừng phất tay một cái là tiêu diệt ngươi luôn đấy.

thiếu niên vẫn im lặng bên cạnh, ánh mắt lơ đãng quét qua bốn phía, dường như xung quanh đều quan tâm. Chỉ đến khi cô nương thốt những lời một cách tự nhiên như thế, sắc mặt mới khẽ biến đổi, rũ mắt lướt nhanh qua khuôn mặt nàng.

Từ Tụng Hòa nhận sự đổi nhỏ nhặt , cũng chẳng đợi vị công t.ử mở miệng, nàng sang gọi tên tiểu nhị ngang qua, mượn một tấm gương đồng.

Những còn cuộc đối thoại của họ, mặt đều lộ vẻ kinh ngạc, nhưng ai dám hé răng.

Tiểu cô nương nàng giải vây kéo tay nàng, nhỏ: "Tỷ định ? Tỷ chọc giận Trác công t.ử , coi chừng sai trách phạt tỷ đấy."

"Trác công t.ử?"

" , tên là Trác T.ử Tầm, là tiểu công t.ử của Lưu Vân Tông, tính tình ngang ngược hống hách, đắc tội với thì chỉ nước ăn quả đắng thôi."

Nàng lộ vẻ khó hiểu: "Lưu Vân Tông là cái gì?"

Tiểu cô nương nhanh nhảu giải thích: "Là tông môn cai quản tòa thành , nơi đây gọi là Lưu Vân Thành, chính là do họ đặt tên. chẳng ai sào huyệt của tông môn , cũng chẳng ai dám hỏi, chỉ nhà họ gia đại nghiệp đại, đắc tội nổi ."

"Trước khi c.h.ế.t soi gương cho kỹ bản mặt cũng ." Trác T.ử Tầm thấy hai thì thầm, chỉ hừ một tiếng, : "Tiền hôm nay sẽ trả, hai các ngươi cũng mau cút ngoài cho , bớt lượn lờ mặt tiểu gia."

 

 

 

 

Bạn cần đăng nhập để bình luận