NHẬN NHẦM PHẢN DIỆN U ÁM LÀ PHU QUÂN

Chương 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Từ Tụng Hòa rón rén quan sát , thiếu niên sinh mày thanh mắt tú, hơn bất kỳ nào nàng từng gặp khi xuyên .

Chỉ là... bên má một vết sẹo mờ, dường như mới đóng vảy lâu, nhưng , tì vết che ánh ngọc.

Nàng từng nghĩ còn cơ hội sống sót về gặp gia đình, trái tim lập tức đập thình thịch, ngay cả nỗi sợ hãi khi thấy quái vật ban nãy cũng quăng đầu.

"Này, ngươi tỉnh ..."

Tranh thủ lúc đám yêu quái sang, Từ Tụng Hòa do dự một chút, cuối cùng vẫn lặng lẽ nhích gần, vỗ nhẹ lên mu bàn tay : "Ngươi vẫn chứ?"

Thiếu niên hai mắt nhắm nghiền, sắc môi trắng bệch, tóc mái trán gió thổi bay, ánh sáng yếu ớt rọi từ đỉnh đầu xuống tạo thành những mảng bóng loang lổ .

Từ Tụng Hòa rụt tay về, ánh mắt rơi xuống l.ồ.ng n.g.ự.c đang phập phồng khe khẽ của .

Xem chừng thương ? Đối phương lẽ là một thư sinh trói gà c.h.ặ.t, tạm thời cứ để nàng bảo vệ .

"Nhanh cái chân lên, khiêng ."

Ngoài cửa hang truyền đến tiếng bước chân nặng nề, tảng đá chặn cửa hang dời , trong chốc lát ánh sáng tràn khiến nàng ch.ói mắt mở nổi, nhưng ngay đó luồng sáng mấy bóng đen che khuất.

Đợi đến khi chúng gần, Từ Tụng Hòa mới phát hiện, cái thứ sáng loáng lấp lánh ban nãy căn bản d.a.o kiếm, mà là sừng đầu bọn chúng!

"Cẩn thận chút, chủ thượng dặn , lấy kẻ thể khiếm khuyết... đứa tiếp theo mang ."

Nguồn: Hina Monkeyd

"Hừ, đúng là ăn, tên da thịt non mềm, đương nhiên là ngon ."

Từ Tụng Hòa rùng một cái.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/nhan-nham-phan-dien-u-am-la-phu-quan/chuong-2.html.]

Ăn... ăn thịt ?

Tim nàng đập thình thịch như trống đ.á.n.h, hé một mắt , thấy mấy con yêu quái kéo xiềng xích , bộ trói thiếu niên .

Trái tim Từ Tụng Hòa thắt , đang định liều mạng, đ.á.n.h cược một phen đẩy đám yêu quái , thì thấy bọn chúng vòng qua thiếu niên, thẳng về phía con rắn yêu phía .

Một trong đó vẻ mặt đầy khinh bỉ cúi đầu xuống, đó nhấc chân đạp lên thiếu niên một cái: "Cái thứ gì mà cũng xứng cản đường ông đây? Cũng chẳng bắt cái thứ phế vật vô dụng về gì, lát nữa phóng hỏa thiêu quách cho rảnh nợ."

Thiếu niên gã đạp một cái, thể dần dần mềm oặt ngã xuống, hai mắt vẫn nhắm nghiền, giống hệt một cái xác phản kháng.

Từ Tụng Hòa thấy thế vội vàng nhắm mắt im giả c.h.ế.t, bên tai truyền đến vài tiếng thét, tiếp đó là tiếng ma sát kéo lê đồ vật mặt đất.

"Theo thấy, mấy đứa kém cỏi cứ đưa đến chỗ chủ thượng, chúng bắt thêm vài kẻ linh lực cao cường, giữ hiến cho Cửu Vĩ đại nhân."

"Thu cái bộ dạng nịnh nọt , lo mà việc cho t.ử tế! Cửu Vĩ đại nhân là chúng gặp là gặp ? Cho dù gặp thật, ngài thèm khát mấy thứ chắc."

Tên yêu quái bốn con mắt, vẻ mặt si mê: "Nếu thật sự thể cho gặp đại nhân một , cho dù c.h.ế.t trong tay ngài , cũng cam lòng."

Tiếng xa dần, cửa hang tảng đá lớn chặn , Từ Tụng Hòa mở mắt, tay chân luống cuống bò đến bên cạnh thiếu niên, sức lay : "Mau tỉnh , chạy nhanh bọn chúng bây giờ!"

Hắn phản ứng, đầu dựa sang một bên, tĩnh lặng như còn sự sống.

Từ Tụng Hòa thấp thỏm đưa tay thăm dò thở của , ngay đó cảm nhận một luồng khí ấm áp lướt qua đầu ngón tay... May quá may quá, vẫn còn sống. Không bao lâu nữa đám yêu quái sẽ , nàng đảo mắt quanh một vòng, dừng vách đá.

Trên đó bết dính một lớp chất lỏng màu đỏ, ghé gần ngửi thử, một mùi khó tả xộc thẳng lên tận óc.

 

 

 

 

Bạn cần đăng nhập để bình luận