Mẹ Chồng Muốn Lập Quy Tắc

Chương 4

"Ngày tốt lành thế này, các người muốn làm gì! Sao lại lôi bà ta ra, muốn cho tôi đẹp mặt phải không?" Mẹ kế nổi giận đùng đùng.

Bố Cảnh Phong lúc này mới hoàn hồn, sắc mặt vẫn rất khó coi, lén nhìn tôi một cái với vẻ mặt đầy áy náy.

Chắc là mấy năm nay, ông ta đã quên mất gia sản này từ đâu mà có, đột nhiên bị nhắc nhở, có chút cắn rứt lương tâm.

"Cô còn chưa vào cửa, cái nhà này không đến lượt cô làm chủ, khiêng bức ảnh ra ngoài cho tôi!" Mẹ kế vừa nhìn thấy ảnh mẹ Cảnh Phong đã thấy chướng mắt.

Bà ta làm sao ngồi yên được, hùng hổ đứng phắt dậy.

"Tốt nhất bà nên ngồi xuống, nghe tôi nói hết đã."

Tôi nói xong liền bước tới đỡ mẹ kế, nhưng không biết sao chân lại bị vấp thảm, cả người lao về phía trước, đ.â.m sầm vào mẹ kế.

Tôi nhân cơ hội ấn bà ta xuống ghế.

Lần này bà ta lại ngoan ngoãn nghe lời, không nói một lời, ủ rũ ngồi bệt trên ghế.

Tôi đã dùng một chút thủ đoạn.

Tôi xuất thân từ gia đình làm nghề y học cổ truyền, từ nhỏ sức khỏe yếu, ông nội sợ tôi ra ngoài bị bắt nạt, nên đã dạy tôi một vài chiêu thức "lấy yếu thắng mạnh".

Vừa rồi khuỷu tay phải của tôi đang chống ngay huyệt Chương môn dưới xương sườn của mẹ kế, đủ để bà ta mềm nhũn một lúc rồi.

"Cho hỏi, tộc trưởng nhà họ Cảnh có ở đây không?"

Tôi nhìn quanh một lượt, vừa rồi có mấy người già lần lượt đi vào ngồi xuống, tôi đoán là những người chủ chốt của nhà họ Cảnh.

"Tôi đây." Một ông lão tóc bạc nhìn tôi với vẻ kiêu ngạo.

Người già thường khinh thường những người trẻ tuổi ồn ào, tôi biết suy nghĩ của ông ta lúc này, cũng không so đo.

"Vậy cháu xin phép gọi ông là Cảnh gia gia."

Tôi lại nói: "Cháu và Cảnh Phong muốn đổi cách xưng hô, muốn bái lạy mẹ ruột của anh ấy, ông thấy thế nào?"

"Mẹ kế cũng là mẹ, mẹ ruột mẹ nuôi đều như nhau, đừng làm loạn nữa."

Bạn cần đăng nhập để bình luận