Mẹ Chồng Muốn Lập Quy Tắc

Chương 2

Ở giữa có một chiếc ô che nắng màu hồng, bên dưới đặt một bàn mạt chược, lại còn là loại tự động xáo bài.

Bên cạnh dựng một bếp nướng BBQ, từ tủ lạnh mini trên xe, anh ấy lấy ra những xiên thịt cừu, cánh gà, tim gà, đậu phụ cuộn, cà tím, nấm kim châm... đã được xiên sẵn.

Anh họ mở hai lon bia lạnh đặt trước mặt chúng tôi.

“Mọi người cứ chơi đi, chuyện nướng BBQ này giao cho người khác tôi không yên tâm!"

Nói xong, anh ấy ngồi xuống trước bếp nướng, lúc thì rắc thìa là, lúc thì rắc vừng, còn thỉnh thoảng hỏi có cần thêm ớt không.

Chúng tôi nhường nhịn nhau một chút, phù dâu và phù rể mỗi bên cử ra một người, chị họ ngồi đối diện tôi, Cảnh Phong đứng sau tôi xem bài.

"Em còn đang đội khăn voan đỏ đây này, mọi người đánh bài chậm một chút!"

May mà lúc chọn khăn voan, tôi đã chọn một cái bằng vải sa mỏng, vừa thoáng khí vừa nhìn rõ mọi vật.

Đánh được hai vòng, Cảnh Phong cũng bị chúng tôi lây nhiễm không khí vui vẻ, trên mặt cũng nở nụ cười.

Người xem náo nhiệt ngày càng đông, không chỉ trong sân, mà trên tường cũng trèo đầy người, còn có người livestream nữa.

Anh họ liên tục đưa đồ nướng đến, tôi ăn đến miệng đầy dầu mỡ.

"Cứ ăn thoải mái, lát nữa tôi dặm lại phấn cho cô." Phù dâu sợ tôi làm bẩn váy cưới, cổ vươn ra thật dài, khiến mọi người cười phá lên.

Không khí đám cưới này thật tuyệt vời.

Thời gian trôi qua rất nhanh, chúng tôi đang chơi vui vẻ thì cửa nhà mở ra, mẹ chồng kế mặt đầy tức giận bước ra.

"Các người làm trò gì thế này! Muốn người ta cười c.h.ế.t hay sao!"

“Đón thần tài mà, phải vui vẻ náo nhiệt, có ăn có uống mới được chứ!"

Tôi nhảy dựng lên, đẩy bài đi.

Không chơi nữa, vở kịch chính thức bắt đầu.

Ngay khi chúng tôi sửa soạn vào nhà, bỗng nhiên từ bên cạnh xông ra mấy người đàn ông, tay ai cũng cầm đồ, nào là hộp giấy, thùng carton, nào là ống ruy băng.

Cảnh Phong phản ứng nhanh, đẩy tôi sang một bên che chắn phía sau.

Người đàn ông chạy trước nhất đã giơ hộp giấy xông tới.

Phù rể xông lên ngăn cản. Người đàn ông không chạy đến được, một hộp bột mì đổ ập lên mặt anh ta.

Đã vậy thì chúng tôi cũng không khách khí nữa.

Tôi vung tay lên, giờ phải lấy vũ khí ra rồi.

Bạn cần đăng nhập để bình luận