Lòng Tốt Thà Quăng Chó Gặm
Chương 6
Chị chủ gật đầu, cười khẩy: "Đúng vậy, sĩ diện hão, tôi thấy cái khách sạn trong nhà cô cũng là giả, ngày thường đeo mấy cái túi hiệu trên người không biết là hàng chợ nào bán."
Ngay sau đó, chị ta đổi giọng: "Nói cho cô biết, hù dọa chúng tôi cũng vô dụng, giả đáng thương trước mặt chúng tôi cũng vô dụng, năm mươi vạn là năm mươi vạn, thiếu một xu, tôi sẽ khiến cô thân bại danh liệt!"
Tôi cũng không ngờ, đến lúc này rồi mà cả nhà này vẫn không chịu thay đổi, không những không có chút hối cải nào, mà còn muốn tạt nước bẩn vào tôi.
Đã muốn "chết", vậy thì để các người "chết" một cách rõ ràng.
Tôi lấy ra hợp đồng thuê nhà, trên đó có đóng dấu, cũng có chữ ký rõ ràng của anh chủ.
"Đã xem rõ chưa? Nếu hai người vẫn giữ thái độ vô lý như vừa rồi thì thôi đừng nói đến tiền thuê nhà nữa."
Vợ chồng chủ quán rướn cổ xem rõ từng chữ trên hợp đồng, lúc này mới nhận ra người tốt bụng vẫn luôn giảm tiền thuê nhà cho họ chính là tôi.
Vừa rồi còn vẻ khinh thường, lúc này đã không biết phải làm sao, trong mắt toàn là sự kinh ngạc và hối hận.
Vợ chồng chủ quán phản ứng nhanh, lúc này đã đổi sắc mặt, gần như nịnh nọt, dường như đã quên lời nói tàn nhẫn vừa rồi và những việc đã làm với tôi mấy ngày trước: "Đều là hiểu lầm, đều là hiểu lầm, cô Lý tốt bụng, chắc chắn sẽ không so đo với chúng tôi nhiều như vậy, nhà chúng tôi làm ăn nhỏ không dễ dàng, cô Lý xem, hay tiền thuê nhà này đừng tăng nữa, sau này cô ăn mì giò heo chỉ cần trả mười lăm tệ là được."
Nghe đến đây, tôi chỉ muốn cười.
Nhìn xem, đây là loại người gì.
Đến nước này rồi, vẫn coi người khác là kẻ ngốc.
"Không trả nổi tiền thuê thì đừng thuê, đừng ở đây làm người khác buồn nôn."
Câu này, tôi trả lại cho hai người.
Vợ chồng chủ quán rõ ràng sửng sốt, cả khuôn mặt đỏ bừng.
Anh chủ nóng nảy, đập vỡ bình: "Cô ta không chịu giảm tiền thuê, vậy thì chúng ta vẫn dùng cách cũ, chúng ta vẫn livestream, đến lúc đó, không chỉ khiến khách sạn của các người không làm ăn được, mà còn khiến các người không cho thuê được cửa hàng, tôi nói cho các người biết, lần này không chỉ năm mươi vạn đơn giản như vậy, chúng tôi muốn một trăm vạn."
"Là Chu Lâm nghĩ ra chủ ý này cho hai người đúng không, cô ta thật là nghĩa khí, bản thân sắp vào tù rồi, còn không quên kéo hai người theo." Tôi cười khẩy.
Họ thấy mưu kế bị vạch trần, vẫn không chịu thừa nhận.
Tôi lấy điện thoại ra, phát video Chu Lâm bị bắt.
"Chu Lâm vì lập hóa đơn giả, khai khống, thu lợi bất chính hơn mười vạn tệ, ngồi tù là chuyện chắc chắn, dù hai người có thừa nhận mình bị cô ta sai khiến hay không thì cô ta cũng đã khai hết rồi."
Giao dịch với chị Amy, chính là muốn chị ấy vứt bỏ lòng thương hại với Chu Lâm, khởi kiện cô ta.
Chu Lâm ngoài việc là kẻ l.i.ế.m gót chị ấy ra thì vốn dĩ vô dụng, giờ đã rời khỏi công ty thì ngay cả kẻ l.i.ế.m gót cũng không phải.
Dùng một quân cờ bỏ đi để đổi lấy một sự hợp tác lớn.
Chị Amy là một thương nhân, sẽ không bao giờ làm điều ngu ngốc.