Lòng Tốt Thà Quăng Chó Gặm

Chương 2

"Chị Tiểu Lý, nhà em làm ăn không dễ dàng, chị có thể trả lại một tệ cho em không!"

"Chị làm việc trong công ty lớn, lẽ nào lại trả thiếu nhà em một tệ sao?"

"Bố mẹ em ngày nào cũng dậy sớm ngủ muộn, kiếm tiền rất khó khăn, chị trả tiền lại cho bọn em đi."

Ồ, bắt đầu dùng đạo đức để trói buộc tôi rồi sao?

Ưu Ưu khóc càng lúc càng dữ dội, như thể tôi không trả thiếu một tệ, mà là thiếu một trăm triệu.

Đứa trẻ biết khóc sẽ được cho kẹo ăn.

Lúc này, các đồng nghiệp đang hóng hớt không biết đầu đuôi câu chuyện, còn tưởng là tôi cố tình trả thiếu người ta một tệ thật .

Họ ào ào lên tiếng bênh vực.

"Lý Thanh Viễn, nhìn cô ngày thường đeo túi xách hàng hiệu, mặc quần áo nhãn hiệu, không giống người thiếu tiền, sao lại khăng khăng giữ lấy một tệ của người ta không trả?"

Câu nói này khiến tôi nghẹn họng.

Những thứ này đều là đồ nhà tôi mua cho hồi còn đi học, từ khi tôi quyết tâm tự lập, tôi không xin nhà một xu nào nữa.

Ngày thường tôi nhìn thấy những món đồ hiệu này còn thấy an ủi, trong lòng còn đắc ý vì may mà hồi đi học mua nhiều, không ngờ giờ đây lại trở thành cái cớ để họ chỉ trích tôi.

Nhưng tôi cũng không phải dạng vừa.

"Những thứ này đều là nhà tôi mua cho, sao nhà cô không mua cho cô?" Tôi cố ý sờ túi Chanel của mình, nhìn cô ta đầy khiêu khích.

Sắc mặt đồng nghiệp Kỳ Kỳ trông khó coi thấy rõ.

Đàn em của cô ta là Chu Lâm che miệng cười khẩy: "Tôi thấy tiền đều là từng đồng từng đồng tiết kiệm mà ra, ha ha ha."

Ý chế giễu lộ rõ trên mặt.

Kỳ Kỳ nghe xong cũng cười lớn.

Hai người này ngày thường vốn không ưa tôi, ngày nào cũng dán mắt vào tôi, không biết sau lưng đã bịa đặt về tôi thế nào.

Giờ đã xé rách mặt, tôi cũng không nhịn nữa.

"Chu Lâm, tiền của người khác có phải từng đồng từng đồng tiết kiệm mà ra thì tôi không biết, nhưng mà, cô khai khống lập hóa đơn, làm hóa đơn giả, kiếm của công ty chắc chắn không chỉ tám trăm nghìn đúng không?"

Mỗi lần Chu Lâm đi công tác, ngoài mặt báo cáo với công ty là chi phí lưu trú một đêm hai nghìn tệ nhưng thực tế cô ta chỉ ở khách sạn năm trăm tệ một đêm.

Ngủ một giấc kiếm được một nghìn năm trăm tệ, đúng là một vụ làm ăn hời.

Cô ta nghe xong, mặt vừa đỏ bừng vì cười giờ tái mét.

"Sao cô biết… nói bậy, cái miệng cô chỉ biết vu khống người khác!"

Sao tôi biết được?

Cô ở khách sạn nhà tôi, tôi có thể không biết sao?

Kỳ Kỳ thấy tình hình không ổn, kéo Chu Lâm bỏ đi.

Lúc này, Ưu Ưu mới phản ứng lại mình còn phải tiếp tục đòi tiền, thế là nó khóc to hơn, nghe như xé ruột xé gan.

"Chị Tiểu Lý, chị trả tiền cho bọn em!"

Có lẽ vì tiếng động quá lớn, thời gian kéo dài quá lâu, rất nhiều cửa sổ trên tầng lầu mở ra, vô số người thò đầu ra hóng, những người đi đường cũng quay lại nhìn.

Lúc này, chị Amy, giám đốc công ty, vừa đến cửa.

Bạn cần đăng nhập để bình luận