Lòng Tốt Thà Quăng Chó Gặm
Chương 4
Dù sao cũng là họ làm sai trước.
Có lẽ anh chủ không ngờ tôi lại thẳng thắn như vậy, dù sao thì trong mắt họ, một đứa ngốc mới ra trường như tôi, làm sao có thể có dũng khí để đối đầu? Bị thiệt thì tự chịu, chắc chắn vài ngày nữa lại vui vẻ đến ăn mì ở đây.
"Mười lăm phải không?" Thấy anh chủ ấp úng, tôi trả lời thay anh ta.
"Đã là mười lăm, tại sao lại thu thêm của tôi một đồng?"
Chị chủ biết chồng mình ăn nói vụng về nên đã tiếp lời.
"Là mười sáu, khách quen thì sẽ bớt một đồng."
Hay cho cái bớt một đồng.
Trước khi đến, tôi đã nhờ các đồng nghiệp khác nhắn hỏi chủ quán.
Mười lăm một tô, nhiều năm không đổi.
Nếu không phải tôi tận mắt nhìn thấy người khác trả mười lăm đồng thì không biết còn bị lừa đến bao giờ.
Bạn cần đăng nhập để bình luận