Linh Châu 14: Lừa Đảo Myanmar
9
Tôi bật dậy khỏi giường, lao thẳng ra cửa. Cửa phòng bị khóa từ bên ngoài, tôi liền tung một cú đá phá tung ổ khóa. Kiều Mặc Vũ cũng ngay lập tức chạy theo.
Chúng tôi thấy hành lang tràn ngập sương đen, trên những bức tường cũ nát xuất hiện vô số bàn tay đen sì, không ngừng mở ra khép lại như muốn bắt thứ gì đó.
Bây giờ có lẽ là rạng sáng, phía chân trời chỉ mới lờ mờ ánh sáng. Những con quỷ này đúng là mạnh mẽ, mới sáng sớm đã bắt đầu làm việc.
Cả tòa nhà chìm trong hỗn loạn, người ta chạy tán loạn khắp nơi, tiếng s.ú.n.g thỉnh thoảng vang lên. Tôi và Kiều Mặc Vũ cũng nhập vào đám đông hỗn loạn, chạy theo một nhóm đàn ông cao lớn.
Những người này vừa chạy vừa b.ắ.n vào tường, thậm chí còn dùng ghế đập loạn xạ. Cuối cùng, họ chạy tới bãi đỗ xe rộng lớn. Bãi đỗ xe đã chật kín người, sự đông đúc khiến mọi người bớt sợ hãi phần nào.
“Mẹ nó! Sáng nay tôi đang đi vệ sinh, tự dưng thấy ngứa mông. Tôi đưa tay gãi, thế mà lại sờ phải một bàn tay khác. Tổ cha nó, hồn vía tôi bay sạch!”
“Chuyện đó có là gì! Tôi đang đánh răng trước gương, bỗng thấy chính mình trong gương vươn tay bóp cổ tôi! Tưởng c.h.ế.t luôn, tôi sợ đến mức nuốt cả đống kem đánh răng!”
“Thôi thôi, nghe tao này! Tao đang 'chống đẩy' với một cô gái, đột nhiên mặt cô ta biến đổi, da thịt rơi rụng đầy mặt tao, còn con ngươi thì rơi luôn vào miệng tao! Tao sợ quá, nuốt luôn cả mắt!”
Tôi và Kiều Mặc Vũ nghe chuyện mà thích thú không thôi.
Những câu chuyện này còn hấp dẫn hơn cả truyện ma trên mạng!
23.
Sự hỗn loạn kéo dài khá lâu, đến khi gã quản lý béo xuất hiện để ổn định tình hình. Bên cạnh hắn là một ông già mặt không biểu cảm.
“Đừng la hét nữa! Ông chủ cũng đang ở đây. Đây là Chu Đại Sư, chắc mọi người đều biết. Ông ấy là đại sư nổi tiếng ở Miến Bắc. Đừng lo, mấy con quỷ nhỏ này sẽ sớm bị trừ khử!”
Có vẻ ông già kia chính là Chu Đại Sư. Tôi và Kiều Mặc Vũ nhìn nhau, không nói gì nhưng lặng lẽ tiến về phía trước.
“Trống gà gáy, Quỷ Môn đóng; ánh sáng đầu ngày, vạn quỷ tiêu tan.”
Giọng nói trầm khàn của Chu Đại Sư vang lên:
“Chẳng mấy chốc trời sẽ sáng, các ngươi cứ bình tĩnh chờ. Khi mặt trời lên, lũ quỷ sẽ biến mất.”
Nghe vậy, mọi người thở phào nhẹ nhõm. Chu Đại Sư vừa nói xong, ánh sáng phía chân trời ngày càng rõ hơn. Mọi người hướng ánh nhìn về phía xa, chờ đợi mặt trời mọc.
Nhưng mặt trời không mọc, thay vào đó, một đám sương mù đen kịt tràn tới, nhanh chóng bao phủ cả bầu trời, biến mọi thứ thành đêm tối mịt mùng.
Tôi giả vờ hét toáng lên:
“Không ổn rồi! Chu Đại Sư bị ma ăn thịt rồi!!!”