Linh Châu 14: Lừa Đảo Myanmar

6

Lúc này, một người đàn ông trẻ tuổi bước vào, cắt ngang dòng suy nghĩ của gã quản lý béo:

 

“Quản lý, bên sòng bạc đã chuẩn bị xong, hôm nay có chuyển người qua đó không?”

 

Gã quản lý béo ngồi phịch xuống ghế, mệt mỏi vẫy tay:

“Chờ Hắc Đại Sư làm xong việc, rồi hãy chuyển đi.”

 

“Sòng bạc?”

 

Tống Phi Phi hếch cằm đầy kiêu ngạo:

“Tôi không muốn đến sòng bạc, tôi muốn vào phòng lừa đảo qua mạng!”

 

Lời này khiến gã quản lý béo mất hết kiên nhẫn, hắn quát:

“Mẹ nó! Cô nghĩ đây là nhà cô chắc? Còn dám chọn à, nếu cô còn nhiều lời nữa thì…”

 

“Tôi có thể giúp các người lừa được một tỷ!”

 

14.

 

Dưới sự “đấu tranh lý lẽ” của Tống Phi Phi, cô bị tách ra và đưa đến bộ phận lừa đảo qua mạng. 

 

Gã quản lý béo mặt mày khó chịu, lẩm bẩm về việc sẽ tìm một người tên “Chu Đại Sư” để kiểm tra xem liệu hắn có bị ám không.

 

Còn tôi và Kiều Mặc Vũ bị đưa theo Hắc Đại Sư. Có vẻ ông ta có địa vị rất cao tại nơi này. Trên đường đi, những người khác nhìn thấy ông ta đều nép sát vào tường, không dám thở mạnh.

 

Chúng tôi cũng chạm mặt Triệu Lôi. Cậu ta giơ tay lên như định nói gì đó, nhưng cuối cùng lại chỉ siết chặt nắm đấm, đứng im nhìn chúng tôi bị đưa đi xa.

 

“Có hai người, ba con rắn. Ta đây hiếm khi động lòng trắc ẩn, các cô tự chọn đi.”

 

Hắc Đại Sư lấy từ trong hũ ra ba con rắn nhỏ, to bằng ngón tay trẻ con, dài khoảng một gang tay. Chúng có màu sắc khác nhau – một con màu xanh lam, một con xanh lục, và con cuối cùng màu trắng, trên thân có những hoa văn đỏ rực trông như cánh hoa.

 

Không thể phủ nhận, trông chúng khá đẹp.

 

Tôi quay sang Kiều Mặc Vũ:

“Cậu học giỏi, cậu chọn trước đi.”

 

Kiều Mặc Vũ nhếch mép:

“Cậu cao hơn, cậu chọn trước.”

 

Bạn cần đăng nhập để bình luận