Linh Châu 14: Lừa Đảo Myanmar
3
Bạch Linh cũng từ một nữ quỷ chuyên lừa gạt đàn ông cặn bã để hút dương khí, trở thành một ma tu hành đạo.
“Đồ đáng ghét! Tài sản của tôi tích góp bao năm bị cậu lừa hết sạch rồi! Nói đi, cậu định bù đắp cho tôi thế nào đây?”
Bạch Linh vươn tay, chọc chọc vào trán tôi, không quên nháy mắt với Tống Phi Phi:
“Phi Phi à, lâu lắm không gặp, thấy người ta mà không chào hỏi gì à?”
6.
Thế là, chuyến đi hai người của tôi và Tống Phi Phi biến thành đội hình bốn người.
Trước khi xuất phát, tôi đặc biệt nhờ Lăng Duệ đưa ảnh của Dương Bắc Tinh cho mình. Mẹ cậu ta từng tới đồn cảnh sát báo án nhiều lần, nên Lăng Duệ cũng có ấn tượng khá sâu về cậu.
Để tránh sự chú ý của tổ chức lừa đảo, cả nhóm chúng tôi ăn mặc giản dị, trông chẳng khác gì những sinh viên đại học bình thường. Vừa ra khỏi sân bay, chúng tôi đã thu hút vô số ánh nhìn.
Ở Miến Bắc, những cô gái trẻ đẹp rất hiếm. Tống Phi Phi rực rỡ khí chất, Bạch Linh yêu kiều quyến rũ, còn tôi – người được mệnh danh là “Lưu Diệc Phi của đạo môn.”
Còn Kiều Mặc Vũ…
Kiều Mặc Vũ chỉ là "kẻ thừa đội hình,” không có gì đáng nhắc tới.
Từ chối tới lần thứ tám những lời mời làm quen, tôi và Kiều Mặc Vũ nhìn nhau, ánh mắt lóe lên chút thích thú:
“Ba phần lòng trắng lộ ra trong mắt, mặt có thịt ngang, gân xanh nổi rõ, lông mày rậm che mắt – tốt, đúng là tướng sát nhân m.á.u lạnh!”
Kiều Mặc Vũ cũng gật gù:
“Đúng, trán hẹp đỉnh nhọn, không có quý tướng, vùng Thiên Trung lõm sâu – cả đời gặp khó khăn. Mặt nhỏ, mũi thấp, môi không che răng, tính tình nóng nảy, lòng lang dạ sói!”
“Chính hắn! Tay hắn chắc chắn đã vấy m.á.u ít nhất 10 mạng người. Chọn hắn không sai được!”
Người đàn ông thấp bé, vẻ mặt dâm đãng nhanh chóng bước tới. Giọng nói the thé của hắn cất lên:
“Mấy cô gái nhỏ cần tìm việc làm à? Bên tôi đang tuyển người mẫu, bao ăn ở, lương tháng 30.000 tệ. Các cô đẹp thế này, không làm người mẫu thì phí quá!”
Bạch Linh uốn éo vài động tác, tiến tới gần hắn, giọng nói ngọt lịm đủ khiến ai cũng mềm nhũn: