Linh Châu 14: Lừa Đảo Myanmar
4
Kiều Mặc Vũ mặt trắng bệch, tay siết chặt lấy balo, cả người run lẩy bẩy:
“Thuật… thuật giáng đầu? Không… không thể nào… Thầy giáo từng nói mấy thứ này là phong kiến mê tín, làm sao có thật được…”
Cái diễn xuất này, đúng là đạt đến trình độ của tôi rồi! Không được, tôi không thể thua:
“Huhu, tôi không muốn bị trùng ăn, thả tôi xuống! Tôi muốn về nhà!”
Chúng tôi bắt đầu giả vờ khóc lóc, gào thét, cả xe ngập trong tiếng “quỷ khóc thần sầu.” Trong khi đó, Triệu Lôi ở ghế sau cũng dần trở lại bình thường, cơ thể hết co giật.
Một lúc sau, xe đột ngột dừng lại.
“Đến nơi rồi, xuống xe đi!”
Chúng tôi nắm c.h.ặ.t t.a.y nhau, như những con chim cút sợ hãi, lần lượt xuống xe. Và rồi, một cảnh tượng tựa như địa ngục trần gian hiện ra trước mắt chúng tôi.
“Triệu ca! Đỉnh thật!"
“Anh kiếm đâu ra hàng chất lượng thế này? Giỏi quá! À, ông chủ đang tìm anh đấy, mau vào đi.”
Vừa bước xuống xe, một đám người lập tức bu lại quanh Triệu Cương. Trong khi đó, ánh mắt của bọn họ đồng loạt dồn về phía chúng tôi – những ánh nhìn tham lam, thèm thuồng, và dữ tợn đầy ác ý hiện rõ trên từng khuôn mặt.
9.
Tôi cúi đầu, khép vai đứng một góc, ánh mắt không ngừng quét khắp xung quanh.
Nơi này nằm giữa một khu rừng sâu, bên cạnh bãi đỗ xe là vài dãy nhà cũ kỹ, cao khoảng năm sáu tầng. Không xa lắm, có một tòa nhà đặc biệt nổi bật với vẻ ngoài lấp lánh vàng bạc, trông chẳng khác gì một khách sạn cao cấp.
“Triệu Lôi, dẫn bọn họ đi tham quan một vòng, sau đó nhốt vào lồng S. Đừng nhầm lẫn đấy.”
Triệu Cương ra lệnh xong liền gọi thêm hai gã đàn ông to lớn đi theo chúng tôi. Triệu Lôi cúi đầu, không dám nhìn thẳng vào chúng tôi, chỉ mặt lạnh quay người, ra hiệu chúng tôi đi theo.
“Công ty sẽ phân loại các cô dựa trên khả năng kiếm tiền, cấp cao nhất là S, sau đó là A, B, C, còn thấp nhất là D.
“Đây là nhà ngục nước, chuyên dùng để nhốt những người thuộc cấp D. Nếu gia đình họ không nộp tiền chuộc được, thì…”
Triệu Lôi ngập ngừng một chút:
“Thì sẽ bị ‘tháo dỡ,’ đem bán trên chợ đen.”
“Tháo dỡ?”
Bạch Linh ngơ ngác hỏi. Tống Phi Phi cúi người, thì thầm giải thích:
“Chính là bị lấy nội tạng, bị buôn bán.”
Tôi và Kiều Mặc Vũ không nói lời nào, chỉ đứng yên trong hành lang nhà ngục nước, tôi siết c.h.ặ.t t.a.y thành nắm đấm, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay, cơn đau làm tôi tỉnh táo hơn chút.
“Mẹ kiếp!”
Kiều Mặc Vũ không nhịn được nữa, định lao lên nhưng tôi vội ôm chặt lấy cô ấy, ghé sát tai cảnh báo: