Linh Châu 14: Lừa Đảo Myanmar

5

11.

 

“Ha ha, thú vị thật. Các người định cứu ai?”

 

Một giọng nam trầm thấp vang lên trong căn phòng chật hẹp và tối tăm. Tôi ngẩng đầu nhìn về phía góc tường, rồi lập tức lặng người.

 

“Bốn người tám mắt, mà không một ai phát hiện ra căn phòng này có gắn camera giám sát?”

 

Chưa kịp hành động đã bị bắt tại trận. Cả bọn nhìn nhau, chẳng ai nói được lời nào.

 

Một lúc sau, cửa phòng bật mở. Chúng tôi bị đưa vào thang máy, rất nhanh đã đến tầng cao nhất.

 

“Đỉnh thật, đúng là đỉnh! Đã lâu lắm rồi tôi mới thấy được hàng ‘cực phẩm’ như thế này. Các người vừa nói muốn cứu người, chẳng lẽ là phóng viên?”

 

Chiếc ghế sofa quay mặt vào cửa sổ xoay lại, trên đó là một gã trung niên béo tốt, mặt mũi hớn hở. Hắn nhìn từ đầu đến chân từng người trong chúng tôi, vẻ mặt ngày càng hài lòng.

 

Tôi bước lên một bước, ưỡn ngực, dõng dạc nói:

“Đúng vậy! Chúng tôi là phóng viên. Lần này tới đây là để vạch trần tội ác của các người!”

 

“Ha ha ha ha ha!”

 

Gã trung niên ôm bụng cười lớn, cười đến mức nước mắt trào ra. Cười chán, hắn lấy khăn tay lau mặt, sau đó bấm điện thoại bàn trên bàn:

 

“Cho mời Hắc Đại Sư đến đây một chuyến.”

 

Sau khi cúp máy, hắn tiếp tục quay sang nhìn chúng tôi với vẻ đầy thích thú:

 

“Các cô gái trẻ à, trên đời này có rất nhiều thứ vượt xa tầm hiểu biết của các cô.

Bạn cần đăng nhập để bình luận