LIỄU YÊU KHUYNH THÀNH

6 - HOÀN

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chỉ là tay nơi eo vẫn chịu rời.

 

Ta mềm nhũn tựa , như nước xuân tan chảy.

 

Mặc cho c.ắ.n nhẹ vành tai.

 

Giọng khàn thấp mê hoặc:

 

“Khanh Khanh, đừng nghĩ đến việc rời khỏi nữa.”

 

11

 

Ba năm , Tô Trạch đỗ Hội nguyên, vốn nên tiếp tục dự thi, ngờ ân sư đột ngột qua đời.

 

Ân sư con, chủ động thủ tang , tạm ngừng khoa cử.

 

Năm nay, là thứ hai dự thi.

 

Tô Trạch hứa với Tô phu nhân, chỉ cần đỗ đạt, sẽ cưới phu nhân.

 

Làm thê t.ử duy nhất của .

 

Độc t.ử hồi tâm chuyển ý, Tô phu nhân mừng hơn hết thảy, cho rằng đó là công của , nên còn để ý xuất .

 

Ngược phụ mẫu kinh sủng.

 

Vốn chỉ nghĩ đưa Tô gia thử vận, ngờ thành thật.

 

Từ thương nhân nhỏ kinh doanh t.ửu lâu, thành thông gia chính thức của thế gia thanh quý.

 

Lưng cũng thẳng hơn vài phần.

 

Tô Trạch học rộng tài cao mà kiêu.

 

Để chuẩn cho kỳ thi hai, ngày đêm đèn sách.

 

Ta ở bên mài mực, hồng tụ thêm hương.

 

Ngoài giờ sách, kể một câu chuyện.

 

Từng một kỳ tài, vì tình mà tổn thương, từ đó cả đời cưới.

 

Người đó chính là sư phụ của .

 

Có tài thật học thật, nhưng mang thành kiến với nữ t.ử.

 

Hồng nhan họa thủy, nên tránh xa—đó là điều sư phụ luôn dạy.

 

Tô Trạch tin sâu nghi, lập chí tu dưỡng tính, gần nữ nhân.

 

Cho đến khi gặp .

 

Bức họa “mai thê hạc t.ử” tường còn nữa, đó là chân dung của .

 

Người trong tranh đến nghẹn lời, sống động như thật, từng nét đều chứa tình cảm dạt dào mà tinh tế.

 

Cây trúc cao nơi đỉnh núi, cuối cùng cũng kéo xuống phàm trần.

 

“A Trạch bây giờ hối hận, vẫn còn kịp.”

 

Ta .

 

Hắn cầm b.út ba chữ “ hối hận”, nét chữ mạnh mẽ.

 

Quay đầu như khen.

 

Khoảnh khắc , mặt đen .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/lieu-yeu-khuynh-thanh/6-hoan.html.]

 

Liễu Oanh Nhi nhân lúc chú ý, ăn sạch đĩa điểm tâm .

 

“Đó là Khanh Khanh cho , nhả !”

 

“Biểu ca keo kiệt!”

 

Liễu Oanh Nhi trốn lưng , mặt quỷ.

 

Lại nhịn hít sâu mùi hương , say mê :

 

“Đây là mùi gì? Còn thơm hơn bánh nữa!”

 

“Tỷ tỷ…”

 

Tô Trạch định đuổi nàng .

 

bênh ai, hai đùa giỡn, mắt cong cong, đến nghiêng ngả.

 

12

 

Đỗ Trạng nguyên đối với Tô Trạch, chỉ là chuyện dễ dàng.

 

Được thiên t.ử đích điểm, Tô lang Biện Châu, văn tài tuyệt thế, ai sánh bằng.

 

Ngày yết bảng, Tô Trạch cưỡi ngựa dạo phố, khí phách ngút trời.

 

Chỉ là , lòng như tên b.ắ.n về nhà.

 

Ngày thứ hai trở về Biện Châu, thúc giục Tô phu nhân chuẩn hôn lễ.

 

Mười dặm hồng trang, trống chiêng vang dội.

Hii cả nhà iu 💖
Đọc xong thì cho tui xin vài "cmt" review nhé ạ 🌻
Follow Fanpage FB: "Dung Dăng Dung Dẻ" để cập nhật thông tin truyện mới nhé :3

 

Đến khi vén khăn đỏ của , thứ mới trở nên chân thực.

 

“A Trạch…”

 

“Gọi là phu quân.”

 

“Phu… phu quân.”

 

Nến đỏ lay động.

 

Những tình ý thành lời, hóa thành tiếng nỉ non nơi môi lưỡi.

 

Không ngờ vị công t.ử thanh nhã , khi cởi hỉ phục, như mãnh thú.

 

Trên giường mạnh mẽ, thể lực kinh .

 

Ta dày vò đến đêm đêm cầu xin, ngày ngày xuống nổi giường.

 

“Phu quân, tha cho …”

 

Tô Trạch khẽ, ánh mắt càng sâu, lưu luyến rời.

 

“Khanh Khanh như , nỡ buông tay…”

 

“Phu nhân, sinh cho một hài t.ử .”

 

Ánh kinh diễm năm nào nơi khuê các.

 

Cuối cùng hóa thành ràng buộc cả đời.

 

Từ đây, và A Trạch, còn nhiều năm phía .

 

(Hoàn)

 

Bạn cần đăng nhập để bình luận