Đau thì đau , nhưng tiểu thư đích nữ nhà đẻ Tô phu nhân, thể đắc tội…
Trời đất cuồng, mặt Liễu Oanh Nhi khéo vùi n.g.ự.c .
Tô Trạch bước , thấy cảnh .
Vị công t.ử xưa nay thanh cao như trăng gió, bỗng chốc nổi giận.
Hô hấp dồn dập, gương mặt tuấn tú nhuốm đỏ.
“Hai các ngươi đang gì!”
Liễu Oanh Nhi ngã đến choáng váng, ngơ ngác ngẩng đầu khỏi .
Nhìn mặt , vị trí vùi .
Mặt đỏ bừng.
Tâm trí bay , A Trạch ca ca ngoài cũng để ý.
Chỉ chăm chăm .
Ta gượng dậy, mặc kệ đau đớn, lấy khăn lau sạch rêu tay nàng.
Nhẹ giọng hỏi: “Biểu tiểu thư, đau ?”
“Nếu đau, để thổi cho…”
Hơi ấm phả qua lòng bàn tay.
Liễu Oanh Nhi sững sờ, lẩm bẩm:
“Lê Khanh tỷ tỷ… tỷ thật thơm…”
Tô Trạch kéo bệnh, bước nhanh tới, túm cổ áo của nàng, ép nàng rời khỏi .
Hii cả nhà iu 💖
Đọc xong thì cho tui xin vài "cmt" review nhé ạ 🌻
Follow Fanpage FB: "Dung Dăng Dung Dẻ" để cập nhật thông tin truyện mới nhé :3
Giọng khàn khàn nghiến răng:
“Liễu Oanh Nhi, thu nước dãi của ngươi !”
“Ngươi rốt cuộc đến thăm thăm nàng??”
7
“Đương nhiên là thăm .”
Liễu Oanh Nhi dậy, phủi bụi, kéo lên .
“A Trạch ca ca trông nghiêm trọng, Oanh Nhi yên tâm .”
Nói xong, nàng , ánh mắt linh động lóe lên kinh diễm và tinh quái.
“Nếu A Trạch ca ca , thể để Lê Khanh tỷ tỷ chơi với một lát ?”
“Tỷ thật …”
Ta dịu dàng mỉm , đưa tay về phía nàng.
Tô Trạch trông gì đáng ngại, rời một lát để thiết với biểu tiểu thư cũng .
Phụ ăn, kết giao thêm con cháu thế gia cũng lợi.
Liễu Oanh Nhi vui vẻ đưa tay định nắm, ngờ khác nhanh tay hơn.
Tô Trạch mặt lạnh, che miệng ho, kéo về phía .
Bàn tay to lớn nóng bỏng, gần như bao trọn tay .
“Ta hiện giờ… khụ… thể khỏe, Lê Khanh chăm sóc , rảnh chơi với ngươi.”
Nghe ho, tim lập tức thắt , vội rút tay vỗ nhẹ lưng , cẩn thận dìu phòng.
Chỉ đành xin Liễu Oanh Nhi.
“Xin biểu tiểu thư, công t.ử khỏe, Khanh nhi đành hôm khác bồi tiếp.”
Âm thầm, Tô Trạch dựa , nhướng mày đắc ý với nàng.
Liễu Oanh Nhi sững tin nổi.
“A Trạch ca ca, đổi !”
Tô Trạch đáp, chỉ rên mệt, bắt ở .
Đóng cửa, ngăn nàng bên ngoài.
Một trận bệnh kéo dài nhiều ngày.
Trong thời gian đó, và Tô Trạch dần quen hơn.
Hắn còn bắt gọi “công t.ử”, mà đổi thành “A Trạch”.
Bức họa “mai thê hạc t.ử” tường khi nước nhòe, sai gỡ xuống.
Nhìn bức tường trống, chút bối rối, do dự hồi lâu mới hai chữ .
“A Trạch…”
Giọng mềm mại, run, cố ý, mà thật sự ngại ngùng.
Ta từng gọi mật một nam t.ử như .
vốn là thông phòng của , gọi gì, gọi đó.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/lieu-yeu-khuynh-thanh/4.html.]
Nghe hai chữ , Tô Trạch mặt vẫn lạnh, gật đầu.
Chỉ là vành tai lặng lẽ đỏ lên.
Giờ đây còn kháng cự tiếp xúc của , nghĩ nóng, liền nhúng tay nước lạnh áp lên tai .
Không hiểu , càng như , càng nóng hơn.
Hơi thở Tô Trạch dần rối loạn, vô thức gọi: “Khanh Khanh…”
Ta rõ.
Bởi bên ngoài bắt đầu ồn ào.
Từ đó, Liễu Oanh Nhi cứ ba ngày hai bận tìm .
Tô Trạch nào cũng lấy cớ khỏe, giữ bên cạnh.
Chỉ là hôm nay, đến nàng.
8
Mà là chí hữu nơi thư viện của Tô Trạch, trưởng t.ử nhà hoàng thương họ Đỗ—Đỗ Lâm.
Đỗ gia tuy là thương nhân, nhưng giàu địch quốc, địa vị tại Biện Châu chỉ Tô gia.
Đỗ Lâm là trưởng t.ử, tính tình phong lưu phóng đãng, trái ngược với Tô Trạch thanh tâm quả d.ụ.c.
Cũng rõ hai trở thành bằng hữu.
Vừa bước , công t.ử áo gấm liền thu quạt, nhạo Tô Trạch đang giường.
“Chỉ một trận phong hàn nhỏ, khiến Tô lang Biện Châu liệt giường hơn một tháng, kỳ lạ, kỳ lạ.”
Tô Trạch tài danh vang xa, phong thái như Thanh Liên, dung mạo như lan ngọc, dân chúng gọi là “Tô lang Biện Châu”.
Chỉ là bốn chữ từ miệng Đỗ Lâm thốt , luôn mang ý trêu chọc.
Tô Trạch để ý, liền chuyển ánh sang .
Sau đó liên tục tán thán.
“Lê Khanh? Đệ nhất mỹ nhân Biện Châu quả nhiên danh bất hư truyền.”
“Đáng tiếc Tô là khúc gỗ hiểu phong tình, sớm lập chí độc , ở trong phúc mà hưởng.”
Tô Trạch nhíu mày, nhiều.
“Xem xong ? Xong thì .”
Đỗ Lâm lắc đầu, đôi mắt đào hoa đa tình rời.
“Mỹ nhân như tiên, thật đủ.”
Ta c.ắ.n môi, hai tay nắm c.h.ặ.t mép giường, trong lòng hổ.
Đỗ Lâm vốn phóng đãng, còn chỉ là thông phòng, gia thế thấp.
Trong mắt , chẳng khác gì vật tiêu khiển, năng cũng cần giữ thể diện.
Không ngờ, Tô Trạch dậy, che chắn .
Công t.ử lạnh lùng như băng, vì mà tranh chấp với bằng hữu.
“Lê Khanh, là của .”
“Nhà ngươi mười sáu phòng , còn đủ xem ?”
Đỗ Lâm nhẹ, ý tứ sâu xa:
“Nếu phòng thứ mười bảy, ắt đủ xem.”
“Huống hồ Tô thanh tâm quả d.ụ.c, mỹ nhân theo cũng chịu khổ, chi bằng…”
“Hừ.”
Tô Trạch lạnh cắt lời.
“Cho ngươi cơ hội, ngươi cũng .”
Đỗ Lâm mắt sáng lên: “Nếu cơ hội, dù thế nào cũng thử.”
“Vậy so thứ ngươi giỏi nhất.”
“Được!”
Tô Trạch khoác áo, khí sắc còn bệnh trạng.
Bóng lưng cao lớn che phủ trong một tầng bóng.
Hắn cùng Đỗ Lâm tỷ thí, trận quyết định ở.
Thế nhưng nhiều đảm bảo với :
“Khanh Khanh, tuyệt thua.”
Ta yên tâm, nhất quyết theo cùng.
Hai đến trường đua ngựa.
So cưỡi ngựa, so b.ắ.n cung.