LIỄU YÊU KHUYNH THÀNH

5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ban đầu ngang tài ngang sức, về cách dần giãn .

 

Tô Trạch như , mỗi hạng đều thắng chút nghi ngờ.

 

Còn lặng , tâm trí về quá khứ.

 

Ba năm , thiếu niên thế gia đỗ Hội nguyên, cưỡi ngựa dạo phố, phong thái vô song.

 

Ta từ khuê phòng ló đầu , thấy khí phách ngút trời của .

 

Áo xanh, ngựa , như trúc thẳng, độc lập giữa đời.

 

“Đó chính là Tô lang Biện Châu? Không là mộng xuân khuê của bao nhiêu thiếu nữ!”

 

“Chàng ! Vừa !”

 

Nữ t.ử ven đường hoặc thét ch.ói tai, hoặc si mê, thấy ồn ào.

 

Trong mắt chỉ một .

 

Mà nay, cũng vì mà phóng ngựa tung hoành.

 

9

 

Đỗ Lâm thua mất một con Hãn Huyết bảo mã.

 

Đó là thứ bỏ trọng kim từ Tây Vực mang về, thành Biện Châu chỉ một con, Tô Trạch dễ dàng thắng mất.

 

“Hay cho ngươi, Tô Trạch, sớm nhắm con ngựa của !”

 

“Ta ngươi giả bệnh mà!”

 

Đỗ Lâm tức đến nghiến răng, nhưng còn cách nào, đành chịu thua cuộc.

 

Trước mặt , Tô Trạch dắt con tuấn mã cao lớn, thong thả đến bên .

 

Thân hình thẳng như ngọc, đưa tay , khẽ ngoắc.

 

Giọng thanh lạnh mà ôn nhu: “Lên đây.”

 

Ta từng cưỡi ngựa, lên thế nào.

 

Thế là trực tiếp bế ngang lên.

 

Trời đất cuồng, trong mũi thoáng chốc tràn ngập mùi tùng thanh lãnh.

 

“Giá!”

 

Hãn Huyết mã chạy vững nhanh, Đỗ Lâm phía chẳng mấy chốc chỉ còn là một chấm nhỏ.

 

Ta c.ắ.n môi, thử dò hỏi: “Bệnh của công t.ử… thật sự khỏi?”

 

Ngựa đột nhiên xóc lên, vốn yên, lúc ngã lòng Tô Trạch, càng sát hơn.

 

Nơi ai thấy, khóe môi ai đó khẽ cong.

 

“Gọi là A Trạch.”

 

“A Trạch… bệnh thật sự khỏi ?”

 

“Ừm.”

 

Tô Trạch đáp nhàn nhạt.

 

Trời dần về chiều, khói bếp lững lờ bay lên.

 

Khói liễu cầu vẽ, hoàng hôn kéo dài bóng hai lưng ngựa.

 

Nhịp tim phía mạnh mẽ vững vàng, khiến an tâm.

 

Chỉ là dường như quên mất một việc.

 

“Thật , thời hạn một tháng mà phu nhân đặt đến .”

 

“A… A Trạch nếu phân phòng ngủ, cũng thể…”

 

Chưa kịp hết, dây cương kéo mạnh, ngựa đột ngột dừng .

 

Ta nữa ngã lòng , đau đến nên lời.

 

Trước n.g.ự.c nặng trĩu, cưỡi ngựa lâu vốn khó chịu.

 

Bị xóc thêm, càng đau đớn gấp bội.

 

Lại khiến khó mở miệng…

 

Tô Trạch phát hiện dị thường của .

 

Chỉ giọng chút vui:

 

chuyện đó, quên mất.”

 

Mắt dâng lên một tầng sương mỏng, xoa n.g.ự.c mà ngại.

 

“Ngươi rời khỏi ?”

 

Tô Trạch hỏi.

 

Ta chợt thấy tủi .

 

Ta là thông phòng của , cùng ở chung lâu, từng chạm .

 

Ai cũng sẽ nghĩ… thích .

 

giờ hỏi ngược rời ?

 

Ta đầu , nước mắt kìm rơi xuống.

 

Tô Trạch cứng đờ, .

 

“Khanh Khanh, nàng…”

 

Ta liều một phen.

 

Không rằng, kéo tay , đặt lên n.g.ự.c .

 

Nếu từ chối, thật sự là ý với .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/lieu-yeu-khuynh-thanh/5.html.]

 

Đợi đến nửa năm, dù , cũng rời .

 

“Khanh nhi xóc đau… A Trạch giúp xoa một chút, ?”

 

10

 

Từ mặt, đến tai, đến cổ.

 

Không chỗ nào đỏ.

 

Hít sâu một , Tô Trạch lập tức rút tay .

 

Vị công t.ử phong tư như ngọc, thoáng chốc biến thành con tôm chín đỏ.

 

Mở miệng, lắp bắp nổi câu chỉnh.

 

“Ngươi… ngươi… …”

 

Trong lòng đấu tranh kịch liệt, cuối cùng bỏ chạy.

 

Đến cuối cùng, là tiểu đồng theo dắt trở về.

 

Nước mắt rơi gió, tan biến dấu vết.

 

Hii cả nhà iu 💖
Đọc xong thì cho tui xin vài "cmt" review nhé ạ 🌻
Follow Fanpage FB: "Dung Dăng Dung Dẻ" để cập nhật thông tin truyện mới nhé :3

Ta buồn bã lau sạch lệ mặt, trong lòng đáp án.

 

Công t.ử… nhất định thích .

 

Đêm đó, Tô Trạch đến thư viện, về phủ.

 

Ngày hôm , chủ động thu dọn đồ đạc.

 

Lại lúc gặp với hai quầng thâm mắt, mới trở về.

 

“Khanh Khanh, nàng ?”

 

Ta cố nhịn để nước mắt rơi, lùi một bước, tránh tay .

 

Nghiêm túc : “Khanh nhi sẽ quấn quýt công t.ử nữa.”

 

“Đợi đến hạn nửa năm, sẽ rời khỏi Tô phủ.”

 

Nghe hai chữ “rời ”, kích động, nhưng rõ ràng hiểu chuyện.

 

“Nửa năm gì cơ?”

 

Ta c.ắ.n môi, bước nhanh lướt qua .

 

Chỉ sợ ở thêm, nước mắt sẽ rơi.

 

chịu buông, cố chấp kéo lòng.

 

Đồ đạc rơi vãi khắp nơi.

 

Mềm mại n.g.ự.c áp l.ồ.ng n.g.ự.c rắn chắc của .

 

Mắt Tô Trạch đỏ, giọng thanh lãnh mang theo chút ủy khuất khó nhận .

 

“Khanh Khanh giận ?”

 

“Đánh mắng đều .”

 

“Đừng rời , ?”

 

Ta ngẩng đầu , sống mũi cay cay.

 

Tô Trạch giơ tay, lập tức lau nước mắt cho .

 

Đầu ngón tay ấm áp, động tác dịu dàng.

 

Xem , Tô phu nhân từng cho ước định giữa và bà.

 

Sau khi rõ, Tô Trạch chợt sợ hãi, vẻ mặt hối hận: “Trước đồng ý nhận thông phòng, mẫu chắc quên chuyện với .”

 

Hắn thẳng mắt , chân thành vô cùng:

 

nếu là nàng, Khanh Khanh… nguyện ý ở bên nàng cả đời.”

 

Cả đời .

 

“Vậy hôm qua?”

 

Hắn chủ động nhận sai.

 

“Ta… chỉ là đường đột nàng, nếu còn cơ hội…”

 

Ta ngắt lời, hừ nhẹ: “Mơ .”

 

Tô Trạch càng thêm hối hận.

 

Ta nhắc lời từng :

 

“Ta thích một , cô độc đến c.h.ế.t là nhất.”

 

“Lê Khanh, Trương Khanh, Vương Khanh đều như …”

 

Lần , Tô Trạch chủ động đưa mặt gần.

 

Gương mặt tuấn tú ở ngay mắt, khiến nhất thời nên lời.

 

Mày đen mắt sâu, khóe môi cong nhẹ, mây tan mưa tạnh.

 

“Không giống.”

 

“Không tính nữa.”

 

“Ta chỉ cần Lê Khanh.”

 

Ta còn gì đó, mở miệng, môi chặn .

 

Hơi thở quấn quýt, môi lưỡi giao hòa.

 

Một lúc lâu.

 

Khi tình ý dâng trào, Tô Trạch cuối cùng vẫn kìm , buông .

 

Bạn cần đăng nhập để bình luận