Sau khi vô tình mở quyển tiểu sách Tô phu nhân sai đưa tới, như khúc gỗ đến nửa đêm, chịu nổi tắm.
Bề ngoài lạnh như băng, thực chất nhiệt cao như lò lửa.
Khiến cũng ngủ yên.
Không trong sách vẽ gì, nhất quyết cho xem.
Có lẽ những hành động kỳ lạ , chỉ vì trời nóng khó chịu?
Nghĩ , cũng thấy chút nóng.
Bèn gọi gia nhân, chuẩn nước tắm.
Ai ngờ, cởi y phục, bước thùng tắm, cảm thấy ánh sáng che khuất.
Tô Trạch từ lúc nào, phía .
5
Ánh nến bừng lên, lửa lay động trong mắt .
Vừa tắm nước lạnh xong, những sợi tóc lòa xòa trán còn đọng giọt nước li ti.
Ta giơ tay, đang dội nước lên .
Trước n.g.ự.c trĩu nặng, theo làn nước dập dềnh, trong làn sương mờ ẩn hiện mê ly.
Đêm sắc quyến rũ, làn da trắng ngọc ánh lên quang trạch diễm lệ.
Cảm thấy phía , đầu.
Đối diện một đôi mắt thanh tuấn.
Tô Trạch ngẩn ngơ , sững tại chỗ.
Vị công t.ử văn chương đầy bụng, lúc thốt nên lời.
Ta cũng lúng túng vô cùng.
Hai tay che n.g.ự.c, chỉ hận thể lập tức chui xuống đáy thùng tắm, da thịt nhanh ch.óng nhuộm một tầng hồng nhạt.
Lời rối loạn, giọng run mềm: “Công… công t.ử.”
“Ta ngài trở về nhanh như …”
Dẫu là thông phòng của , nhưng Tô Trạch đối với vẫn còn xa lạ.
Khoảnh khắc , quả thật hổ đến cực điểm.
lúc tưởng thời gian như ngừng , chợt thấy—
Dưới sống mũi đối diện, hai dòng chất lỏng ấm nóng chảy xuống.
Trong đêm tối đỏ đến ch.ói mắt.
“Công t.ử!”
Trong lúc cấp bách, dậy định lau cho .
Không ngờ chân trượt, cả ngã ngửa .
Tô Trạch theo bản năng đỡ , cùng ngã thùng tắm.
Nước văng tung tóe.
Bắn ướt cả bức họa “mai thê hạc t.ử” tường.
Tiểu công t.ử y phục ướt sũng, còn mảnh vải che .
Hai áp sát, gần đến mức cảm nhận nhịp tim của đối phương.
Qua lớp vải mỏng, xúc cảm rõ ràng, nhiệt độ truyền sang , nóng bỏng vô cùng.
Hắn dường như… vẫn nóng…
Ta đầu tránh né, c.ắ.n môi, vội lấy khăn bên cạnh lau qua loa cho .
Khoảnh khắc , cổ tay nắm c.h.ặ.t, giọng trầm thấp ngăn :
“…Đừng động.”
Chưa từng tiếp xúc gần với nam t.ử như , mở miệng, giọng kìm mang theo chút nức nở.
“Công t.ử, ngài ?”
“Vì chảy…”
“Ngươi nhầm .”
Hắn vội ngắt lời, nhưng giọng khàn đặc, còn thanh lãnh như thường.
Ta nhận khác lạ, định hỏi tiếp, thì thấy Tô Trạch đột nhiên hắt .
Trong lòng giật .
Ta c.ắ.n răng, quyết liều một phen.
Đối diện ánh mắt kinh ngạc của , dậy khỏi thùng tắm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/lieu-yeu-khuynh-thanh/3.html.]
Nhanh ch.óng khoác y phục, định ngoài gọi .
Nếu Tô Trạch bệnh, phụ mẫu và đều gánh nổi.
Tô gia nếu truy cứu, nghiền c.h.ế.t cả nhà chẳng khác gì nghiền kiến.
Nào ngờ định lên tiếng, một đôi tay từ trong thùng tắm vươn , bịt c.h.ặ.t miệng .
?
Tô Trạch nhịn cơn ho, giọng khàn khàn đầy hổ, khẩn cầu:
“Cả đời từng mất mặt như …”
“Khanh Khanh giấu , ?”
6
Tô Trạch cùng suốt một đêm, nhất quyết gọi đến y phục.
Sang ngày hôm , quả nhiên nhiễm phong hàn.
Chỉ vì cố chấp liên quan đến , nên Tô phu nhân cũng trách tội.
Chỉ là lời đại phu xong, phần kỳ quái.
“Mạch tượng cho thấy, gần đây công t.ử thận hỏa vượng, nhiễm phong hàn?”
“Thận hỏa vượng nghĩa là…”
Tô Trạch ho mạnh hai tiếng, cắt ngang lời Tô phu nhân.
Sau khi tiễn , mới thở phào.
Mặt mũi coi như giữ .
Yên tâm trở giường , thấy rời .
“Ở gì, sợ lây phong hàn ?”
Ta lắc đầu, vắt khô khăn, tiến gần lau cho .
“Bệnh của công t.ử là vì mà , Khanh nhi nên tận tâm chăm sóc.”
Cánh tay mảnh mai cẩn thận lau mồ hôi trán , trong lúc cử động, đường cong n.g.ự.c lộ rõ sót.
Run rẩy lay động, mặc váy màu củ sen nhạt, khiến liên tưởng đến trái đào chín mọng.
Thật khiến thưởng thức.
Nhớ cảnh hôm qua, đầu óc vốn mê man vì bệnh càng thêm rối loạn.
Ngửi mùi hương , ánh mắt Tô Trạch dần sâu , chăm chú đôi môi đào mềm mại.
Quỷ thần xui khiến…
“A Trạch ca ca!”
Một giọng nữ lanh lảnh đột ngột vang lên, phá tan suy tưởng.
Tô Trạch lập tức xuống.
Ta dậy ngoài xem xét.
Chỉ thấy một thiếu nữ chừng mười bốn mười lăm tuổi, y phục xanh biếc, xách váy chạy tới.
“Tránh , gặp A Trạch ca ca!”
Thiếu nữ trông vô cùng lo lắng, nhất thời để ý đến .
“Công t.ử đang bệnh, cô nương nhất đừng .”
Phong hàn tuy nặng, nhưng lây cũng đủ khó chịu.
Ta ý nhắc nhở, nàng lúc mới , đôi mắt hạnh lập tức mở to.
Hii cả nhà iu 💖
Đọc xong thì cho tui xin vài "cmt" review nhé ạ 🌻
Follow Fanpage FB: "Dung Dăng Dung Dẻ" để cập nhật thông tin truyện mới nhé :3
“Ngươi là ai?”
“Ta tên Lê Khanh, là thông phòng của thiếu gia.”
Ánh mắt thoáng kinh diễm, hai chữ “thông phòng” liền biến sắc.
“Ta là biểu của ! Ngươi chỉ là một thông phòng, dựa cản ?”
Thiếu nữ nhỏ nhắn, giọng lớn.
Tô Trạch động tĩnh, gắng sức đáp:
“Liễu Oanh Nhi, đừng gây chuyện!”
“Oanh Nhi gây chuyện, chỉ lo cho thể A Trạch ca ca!”
Nàng khuyên, nhất quyết xông .
Ta thở dài bất lực, nhường đường, ngờ nàng dẫm rêu, trượt chân ngã ngửa.
Trong lúc cấp bách, lao tới đỡ, lấy đệm.
Trong đầu chỉ một ý nghĩ—