LÃO ĐẠI LÀ CHỒNG TÔI

Chương 12

Chương 12

 

 

 

Đưa cô về phòng, Vân San tay sờ loạn trên người Lục Đình Quân. Cái tay khôn yên phận bọ anh tóm gọn giữ trên đỉnh đầu, ép cô nhìn thẳng.

 

 

 

Tôi đi lấy thuốc giải rượu cho em 

 

 

 

không muốn

 

 

 

Vân San nhăn mặt không chịu, lại bị anh giữ cằm sát lại 

 

 

 

-em có biết tôi là ai không

 

 

 

là ai.. anh là Lục Đình Quân.

 

 

 

được… ngày mai đừng có ăn xong không nhận người, 

 

 

— ưm… thả ra.. cắn đau..

 

 

 

 

 

Nhưng cô nào có sức phản kháng mạnh thế, hoàn toàn bị anh ăn trọn. Một đêm lăn lộn nhiều cảm xúc.

 

 

 

 

Sáng hôm sau , tỉnh dậy, Vân San ôm đầu , miệng đắng lưỡi khô, rượu hại người mà. Nhìn bãi chiến trường đêm qua mà Vân San sợ hãi.

 

 

 

 

Càng giật mình hơn khi thấy Lục Đình Quân đang ngồi trên ghế đối diện, miệng nhoẻn cười.

 

 

 

anh.. sao.. sao lại ở đây

 

 

 

 

cô Lệ quên đêm qua rồi sao.

 

 

 

 

không có chuyện gì.

 

 

 

Lục Đình Quân đứng dậy, cởi áo ra , trên làn da trắng toàn dấu vết đêm qua cô cào lên… nhìn thôi  cũng đủ biết đêm qua kịch liệt như thế nào.

 

 

 

 

Cô vội  lấy áo kéo lên lại cho anh. Xua xua tay 

 

 

 

không cần xem.. không cần xem.

 

 

 

 

 

Lục Đình Quân lại bày ra cái vẻ uỷ khuất thật muốn đánh vào mặt anh ta:

 

 

 

 

 

Lệ tiểu thư .. cô đây là chơi chán xong bỏ sao.

 

 

không phải chứ… chúng ta đều lớn cả rồi 

 

 

 Lục Đình Quân không vui, khoanh tay đứng trước mặt cô , đôi mắt dài híp lại. 

 

 

 

 

—- đúng thật là em chơi đùa tôi .. vậy… cái này tính chứ.

Bạn cần đăng nhập để bình luận