Kỷ Tổng Sủng Vợ Tận Trời

Chương 8

14

Bà Kỷ nắm lấy tay tôi:

"Sau khi Kỷ Hoài Triết biết máy bay của con gặp tai nạn, thằng bé đã không ăn không uống, có vẻ như muốn tự dày vò mình đến chế/t. Sau đó, bạn bè của nó tìm được tin tức của con, nhưng họ không dám nói con ở đâu, chỉ dám nói rằng con vẫn còn sống."

"Tình trạng tinh thần của nó lúc đó, người bị bệnh tâm thần cũng phải nói thẳng là nó bị bệnh. Mẹ không dám mạo hiểm, sợ nó sẽ làm điều gì đó không thể tưởng tượng được, khiến nó hối hận cả đời, nên mẹ đã kéo dài mãi cho đến gần đây."

"Khi nó đỡ hơn, mẹ mới dám nói cho nó biết con đang ở Anh. Điều làm mẹ ngạc nhiên là con lại mang theo con của Kỷ Hoài Triết. Mẹ còn cứ tưởng nó sẽ không bao giờ có con."

Tôi hơi bối rối.

Tại sao một người như Kỷ Hoài Triết lại không có con suốt đời?

Chưa kịp suy nghĩ quá lâu, bà Kỷ đã giải thích lý do.

Kỷ Hoài Triết khi còn nhỏ cũng thích chơi với trẻ con.

Nhưng không thể chịu nổi là có những đứa trẻ sinh ra đã xấu tính.

Mặt mũi như thiên thần, nhưng tâm hồn lại đen tối như đáy nồi.

Khi 15 tuổi, con của một đối tác đến chơi ở nhà họ Kỷ.

Kỷ Hoài Triết sợ đứa trẻ lạc đường, nên bảo người hầu trông chừng nó.

Đứa trẻ không chịu, muốn Kỷ Hoài Triết đi cùng nó.

Ban đầu anh định từ chối, nhưng nghĩ đến mối quan hệ với đối tác, đành phải bỏ sách xuống và dẫn đứa trẻ đi chơi.

Khi bà Kỷ và ông Kỷ trở về, họ nhìn thấy đứa trẻ ôm đầu, còn Kỷ Hoài Triết thì tay đầy máu, ngơ ngác đứng đó.

Đối tác nhìn thấy cảnh đó lập tức hoảng hốt, đá Kỷ Hoài Triết một cái.

Kỷ Hoài Triết lúc đó mới 15 tuổi, chưa kịp phản ứng đã bị đá văng ra xa và phun máu.

Ông bà Kỷ gọi xe cấp cứu và kiểm tra lại camera giám sát.

Họ không tin con trai mình lại làm điều như vậy.

Camera ghi lại rõ ràng, đứa trẻ tự va đầu vào đá rồi đổ tội cho Kỷ Hoài Triết.

Sau đó, gia đình Kỷ đã cắt đứt quan hệ với đối tác này.

Kỷ Hoài Triết càng ngày càng ghét trẻ con.

 

15

Cũng không có gì lạ khi hôm trước tôi hỏi Kỷ Hoài Triết có thích trẻ con không, trên mặt anh ấy đã hiện lên vẻ phiền muộn.

Chắc chắn anh ấy sẽ rất bực bội khi gặp phải chuyện như vậy.

"Những năm qua con cũng vất vả rồi, sau này có chuyện gì thì cứ nói với mẹ nhé!"

Ngay lần đầu gặp bà Kỷ, tôi đã cảm thấy rất thân thiết, Bạo Bạo cũng được ông nội kéo đi xem cái này cái kia.

Buổi ăn tối hôm đó khiến tôi cảm thấy khá mệt mỏi.

Bà Kỷ kể cho tôi nghe rất nhiều chuyện hài hước khi Kỷ Hoài Triết còn nhỏ, mỗi lần tôi cười, anh ấy đều đưa mắt nhìn tôi với vẻ lạnh lùng.

Trên đường về, Bạo Bạo đã ngủ trên ghế sau.

Lúc này tôi và Kỷ Hoài Triết mới có không gian để trò chuyện:

"Xin lỗi, em không biết anh không thích trẻ con vì lý do này. Em cứ tưởng các tổng tài bá đạo đều không thích những đứa trẻ như thế."

Kỷ Hoài Triết nghiến răng:

"Về nhà anh sẽ đốt hết mấy cuốn tiểu thuyết của em đi! Anh đã làm rõ hết rồi, em không nhận ra anh thích em sao?"

"Thôi, không nhận ra thì cũng không sao, dù sao thì giờ em cũng đã là vợ của anh rồi, muốn chạy cũng không chạy được!"

Bạn cần đăng nhập để bình luận