Kỷ Tổng Sủng Vợ Tận Trời
Chương 3
5
Rời khỏi thư phòng của Kỷ Hoài Triết, tôi lập tức đặt vé máy bay ra nước ngoài.
Không thể ở lại kinh đô nữa.
Ở thêm chút nữa là mất cả mẹ lẫn con!
Sau khi đặt vé xong, trái tim đang treo lơ lửng của tôi mới dần ổn định lại.
Nhưng trời không chiều lòng người, sáng sớm hôm sau, tôi đã bị người giúp việc gọi dậy.
Nhìn họ lấy quần áo của tôi ra khỏi tủ, xếp gọn vào vali, tôi hoảng hốt bật dậy từ trên giường.
"Mấy người đang làm gì vậy? Kỷ Hoài Triết muốn đuổi tôi đi sao?"
Người giúp việc mỉm cười nhìn tôi: "Ông chủ đi công tác, muốn đưa tiểu thư đi chơi, nên dặn chúng tôi thu dọn hành lý cho cô."
Tôi hít sâu một hơi.
Suýt chút nữa tưởng chừng chén cơm sắp mất!
Tôi vốn định chạy trốn, nhưng vẫn muốn kiếm thêm chút lợi từ anh ta rồi mới đi.
Tôi cắn môi hỏi: "Anh ấy đi công tác ở đâu?"
Người giúp việc đáp: "Tiểu thư, ông chủ đi đâu chúng tôi cũng không rõ."
Đúng vậy, lịch trình của Kỷ Hoài Triết luôn được giữ bí mật.
Ngoài trợ lý của anh ta ra, chắc chẳng ai biết anh đi đâu.
Bất đắc dĩ, tôi đành để mặc họ thu dọn hành lý.
Sau khi sắp xếp xong, cả người lẫn vali đều bị trợ lý đưa đến công ty.
Trên đường đi, tôi cố moi thông tin từ trợ lý về điểm đến của chuyến công tác lần này, nhưng miệng anh ta kín như bưng, không hé ra một câu nào có giá trị.
Đến công ty, Kỷ Hoài Triết đã đứng đợi ở cửa.
Vừa lên xe, anh lập tức kéo tôi vào lòng: "Không phải muốn đi Pháp sao? Vừa hay anh có chuyến công tác, tiện thể dẫn em đi chơi vài ngày."
Tôi sững sờ: "Sao anh biết em muốn đi Pháp?"
Chẳng lẽ anh ta đã biết tôi định chạy trốn?
Cả người tôi cứng đờ, không dám thở mạnh.
Anh giơ điện thoại lên, đưa tôi xem lịch sử giao dịch từ tối qua: "Thấy em đặt vé máy bay đi Pháp."
Tôi lập tức thở phào.
Sơ suất rồi!
Quên mất điện thoại của tôi đang dùng thẻ phụ của Kỷ Hoài Triết!
Anh ta không chỉ chu cấp tiền bạc cho tôi mà còn buộc thẻ phụ vào điện thoại của tôi, để tôi tiêu xài tùy ý.
Nếu anh thích trẻ con, tôi nguyện ở bên anh cả đời.