Kỷ Tổng Sủng Vợ Tận Trời
Chương 1
1
"Em có thai rồi."
"Ai cơ?"
Tôi giật mình ngồi bật dậy khỏi giường, làm cho chị quản lý bên cạnh—người đang cầm bệnh án của tôi—cũng bị dọa sợ.
Chị Tề khẽ ho một tiếng, hắng giọng nhắc lại: "Là em, em có thai rồi."
"Em? Có thai á?"
Tôi trợn mắt rồi ngã phịch trở lại giường.
Tôi vốn là một "chim hoàng yến" nổi danh trong giới giải trí, mà kim chủ của tôi chính là Thái tử gia của giới quyền quý kinh thành.
Được anh ta bao nuôi, tôi tận hưởng những ngày tháng an nhàn, cơm dâng tận miệng, áo mặc tận tay.
Thế nhưng, hôm nay sự nghiệp của tôi lại gặp phải đại nạn.
Trong lúc quay cảnh ăn uống trên phim trường, tôi đột nhiên nôn thốc nôn tháo ngay trước ống kính rồi ngất xỉu tại chỗ.
Chị Tề vội vàng đưa tôi vào bệnh viện kiểm tra.
Kết quả—tôi có thai rồi!
Chị ấy vui mừng đến mức không biết phương hướng nữa.
Còn tôi thì... cảm giác như sắp tận số đến nơi.
Kỷ Hoài Triết, người luôn cẩn trọng như vậy, lại có thể để tôi mang thai sao?!
Mang thai nghĩa là gì?
Là tôi sắp bị anh ta đá ra khỏi cuộc đời ngay lập tức!
Kỷ Hoài Triết có thích trẻ con hay không, tôi không biết.
Nhưng tôi biết chắc một điều: Thái tử gia của giới quyền quý tuyệt đối sẽ không để một người như tôi sinh ra con của anh ta.
Đừng hỏi tôi tại sao biết.
Mấy con chim hoàng yến như tôi trong giới đều có chung một kết cục cả thôi!
"Có thai rồi mà em không vui sao? Cuối cùng cũng có cơ hội bay lên làm phượng hoàng, em nên vui mừng mới đúng chứ!"
Chị Tề đặt bệnh án xuống bàn bên cạnh.
Tôi thở dài yếu ớt: "Vui, vui lắm."
Vui vì tôi sắp bị Kỷ Hoài Triết—người vừa đi công tác trở về—xử đẹp rồi.
Tôi thậm chí còn nghĩ sẵn chỗ để chô/n mình.
Ngoại ô thành phố, yên tĩnh!
"Nhìn em chẳng có chút nào là vui vẻ cả, hay là em và tổng giám đốc Kỷ cãi nhau rồi?"
Chị Tề ơi!!
Chị là chị ruột của em đấy!
Không cần tôi tự tìm lý do, chị đã giúp tôi nghĩ sẵn luôn rồi!
"Đúng vậy, nên chị Tề này... chị có thể giữ bí mật chuyện em mang thai không? Em muốn đợi giải quyết hiểu lầm xong mới nói với anh ấy."
Chị Tề liếc tôi từ trên xuống dưới, rồi thở dài: "Được rồi, được rồi, em là tổ tông của chị, em nói gì cũng đúng hết."
Nhưng chị Tề còn chưa kịp đi, đã có thêm một người bước vào phòng bệnh.
Tôi bực bội liếc qua một cái.