Kỷ Tổng Sủng Vợ Tận Trời

Chương 4

7

Năm đầu tiên ở Anh, tôi sinh ra một cậu con trai trắng trẻo mũm mĩm.

 

Lông mày, đôi mắt của thằng bé có đến bảy phần giống Kỷ Hoài Triết.

 

Con trai tôi - Bạo Bạo, lớn đến ba tuổi tôi mới quay lại theo đuổi chuyên ngành thiết kế mà tôi đã học đại học trước đây.

 

Tôi làm nhà thiết kế trong một công ty thiết kế tại Anh, còn Bạo Bạo thì ngoan ngoãn đi học mẫu giáo mỗi ngày.

 

Những ngày tháng bình yên cứ thế trôi qua vài năm.

 

Khi các bản thiết kế của tôi ngày càng nổi tiếng, công ty cũng dần vươn ra quốc tế.

 

Không ít buổi tiệc thời trang và trình diễn mời tôi tham dự nhưng tôi đều từ chối không chút do dự.

 

Để đảm bảo tôi và Bạo Bạo có thể sống yên ổn ở Anh, tôi gần như biến mất khỏi mạng xã hội.

 

Người nước ngoài biết đến tôi rất ít, nhưng ở trong nước thì khác.

 

Năm đó, để giúp tôi tạo dựng danh tiếng trong giới giải trí, Kỷ Hoài Triết không tiếc tiền, thậm chí còn mời những diễn viên hạng A đóng chung với tôi.

 

Tôi từng nổi tiếng một thời trong nước.

 

Lãnh đạo công ty biết tính tôi nên cũng không ép buộc gì.

 

Nhưng sự cố thì luôn đến bất ngờ.

 

Khi quay video quảng bá cho người mẫu, nhiếp ảnh gia vô tình quay trúng góc nghiêng khuôn mặt của tôi.

 

Lúc tôi phát hiện ra, video đó đã có hơn chục triệu lượt thích.

 

Muốn xóa cũng không kịp.

 

Video bùng nổ trên mạng, rất nhiều người tìm cách liên hệ với tôi, cũng có người bắt đầu điều tra danh tính của tôi.

 

Tôi có chút hoảng sợ.

 

Tôi không biết Kỷ Hoài Triết có thấy đoạn video đó hay chưa.

 

Tôi không dám đánh cược.

 

Ngay lập tức, tôi đến trường mẫu giáo đón Bạo Bạo về nhà, dự định tối nay sẽ thu dọn đồ đạc và chuyển đến một quốc gia khác sinh sống.

 

“Mẹ ơi, mẹ vội vã vậy là định đi đâu thế?”

 

“Chạy trốn.”

 

Tôi bế Bạo Bạo lên, chạy một mạch về nhà.

 

Nhưng vừa đặt chân vào sân nhà, một luồng khí tức quen thuộc lập tức ập đến.

 

Bạo Bạo ôm chặt lấy cổ tôi: “Mẹ ơi, con sợ.”

 

Tôi cũng siết chặt thằng bé trong lòng: “Con đừng sợ, để mẹ sợ trước đã.”

 

Cố lấy hết can đảm, tôi bước lên phía trước vài bước, lờ mờ thấy một người đàn ông mặc áo khoác gió đứng trước cửa nhà tôi.

 

Không nghĩ ngợi gì, tôi lập tức quay đầu bỏ chạy.

 

Bạn cần đăng nhập để bình luận