Kỷ Tổng Sủng Vợ Tận Trời
Chương 5
8
Kỷ Hoài Triết quan sát cách bài trí trong nhà, sau đó hài lòng gật đầu: "Không có dấu vết của đàn ông, Yên Yên rất ngoan. Nhưng em không nghĩ là mình nên cho anh một lời giải thích sao?"
Ánh mắt anh ta dừng lại trên người Bạo Bạo đứng sau lưng tôi.
Bạo Bạo về đến nhà thì không còn sợ Kỷ Hoài Triết nữa, liền bước ra đối mặt, thẳng thừng nói:
"Chú chính là người ba chế/t sớm của tôi?"
Giỏi lắm!
Con đúng là con ruột của mẹ! Con biết cách hại mẹ đấy!
Tôi trợn tròn mắt, gần như đã hình dung được kết cục của mình sau này.
Tôi vội vàng bịt miệng Bạo Bạo lại: "Trẻ con nói linh tinh thôi! Ba của nó đã mấ/t một năm trước rồi, nó vẫn chưa vượt qua được cú sốc đó."
Kỷ Hoài Triết hơi nheo mắt: "Ý em là đứa bé này không phải con anh? Yên Yên, em nên suy nghĩ kỹ về hậu quả của việc lừa dối anh đấy."
Bạo Bạo hất tay tôi ra: "Mẹ gạt con! Mẹ lúc nào cũng nói ba đã chế/t từ lâu! Con chưa bao giờ gặp ba!"
Tôi dứt khoát bỏ cuộc.
Tối nay chắc tôi chế/t chắc rồi!
Kỷ Hoài Triết bế Bạo Bạo lên: "Con mấy tuổi rồi?"
"Bốn tuổi! Con đã học lớp mẫu giáo trung cấp rồi!"
Hai cha con một hỏi một đáp, tôi chẳng có cơ hội chen vào.
Nhưng Bạo Bạo làm sao đấu lại con cáo già ngàn năm như Kỷ Hoài Triết?
Chưa đầy nửa tiếng, thằng bé đã bán đứng tôi sạch sẽ.
Nó chỉ còn thiếu điều khai luôn chuyện tôi một ngày ăn tám cây kem nữa thôi!
Sau khi xác định Bạo Bạo chính là con trai mình, Kỷ Hoài Triết lập tức lộ rõ vẻ vui sướng.
Hoàn toàn không còn dáng vẻ hung hăng lúc nãy nữa.
"Mẹ con một mình chăm sóc con chắc vất vả lắm nhỉ? Con có muốn về nước với ba không?"
Bạo Bạo hiếm khi lắc đầu: "Lúc mẹ không có ở nhà, chú hàng xóm bên cạnh sẽ chăm sóc con. Chú ấy rất thích con và mẹ, hơn nữa còn không giàu lắm!"
Mặt con thì giống y như ba nó, nhưng cái tính mê tiền này thì y hệt tôi.
Hàng xóm của tôi - Alan, thỉnh thoảng chỉ giúp tôi trông Bạo Bạo lúc tôi quá bận, chứ giữa chúng tôi thực sự không có gì cả.
Vậy mà câu nói này của Bạo Bạo khiến ánh mắt Kỷ Hoài Triết vốn còn ôn hòa lập tức sắc bén như d.a.o cạo.
Tôi vội vàng giải thích: "Alan chỉ giúp tôi trông con mỗi khi tôi bận quá thôi! Thằng nhóc này chỉ vì được Alan mua đồ ăn vặt cho nên mới nói thế! Tổng giám đốc Kỷ, anh đừng hiểu lầm."
Trên mặt Kỷ Hoài Triết vẫn treo nụ cười.
Nhưng tôi chẳng cảm nhận được chút vui vẻ nào từ anh ta cả.
"Thu dọn đồ đạc, về nước kết hôn với anh."
Kết hôn?
Kỷ Hoài Triết điên rồi à???
Tôi chần chừ một lúc rồi lên tiếng: "Kỷ tổng, hợp đồng của chúng ta đã hết hạn. Tôi không có nghĩa vụ phải nghe theo mệnh lệnh của anh nữa."
Hợp đồng giữa tôi và anh ta chỉ có thời hạn năm năm, hết năm năm thì tự động hủy bỏ.
Bây giờ Kỷ Hoài Triết và tôi hoàn toàn bình đẳng.
Bạo Bạo cảm nhận được bầu không khí căng thẳng, lập tức nhảy xuống khỏi người Kỷ Hoài Triết, chạy thẳng vào phòng đồ chơi của mình.
Để lại tôi và Kỷ Hoài Triết mặt đối mặt trong phòng khách.
Nhìn bóng lưng nó, tôi lạnh lùng cười.
Đúng là con trai tôi!
Gặp nguy hiểm là chạy trước tiên!
Kỷ Hoài Triết đứng dậy, với ưu thế chiều cao tuyệt đối áp sát tôi: "Thật sao? Vậy em có hai lựa chọn: Một là kết hôn với anh, hai là bồi thường cho anh một tỷ tiền vi phạm hợp đồng."
Tôi tức đến phát run.