Hoặc xắn tay áo nấu cơm trong bếp.
Tay nghề nấu nướng của đến giật .
Có khi là một nồi thịt dê hầm nhừ, nước dùng trắng ngần, nóng hổi bốc khói.
Có khi là vài món rau xào thanh đạm, d.a.o cắt đều tăm tắp, trình bày cũng bắt mắt.
Ta áy náy, chủ động phụ bếp.
Kết quả thêm củi tắt lửa, đổ cả hũ muối món ăn.
Khi xuất hiện nữa ở cạnh bếp, trầm mặc một lúc, :
“Thật … mỗi việc giỏi, ừm, sẽ hơn.”
Ta đành ngượng ngùng lui giặt áo.
Giặt giũ thì chắc chắn xảy sai sót, dù trong Tề phủ quen việc .
Chỉ điều lạnh tay.
cũng may, quen với cái lạnh.
Hôm đó, đang lúc cúi đầu kỳ cọ y phục, Nhạc Xuyên đẩy đến một giá gỗ đặt thùng nước.
Ta tò mò hỏi đó là gì.
Chàng mẫu cho xem.
Đổ hết quần áo trong thùng, xoay tay cầm phía , bánh răng lớn kéo bánh răng nhỏ, chẳng mất bao nhiêu sức, quần áo xoay tít trong thùng, nước văng tung tóe.
Chàng : "Làm lạnh tay, thử ?"
Ta hai tay đón lấy, bất giác cong mắt: "Thử thử! Nhạc đại ca, giỏi thật đấy."
Ta cúi đầu thích thú nghịch một hồi, ngẩng lên thấy Nhạc Xuyên vẫn đó.
Hình như vẫn đang .
Ta ngẩn , "Ta dùng đúng ?"
Chàng khẽ ho một tiếng, ánh mắt dời chỗ khác: "Ta chỉ ... hỏi nàng tối nay ăn gì."
Hồng Trần Vô Định
"Tiểu Tiểu ăn gì thì ăn nấy."
Chàng , đầu , giọng chợt dịu hẳn:
"Tiểu Tiểu mấy hôm nay đòi ăn trứng hấp thịt bằm, gà om hạt dẻ cho nàng, nàng ăn ?"
Ta nghĩ một chút, "Có phiền ?"
"Không phiền."
Ta gật đầu, "Vậy , ăn."
Từ hôm đó trở .
Việc giặt giũ trở nên nhẹ nhàng vui vẻ, đôi khi Tiểu Tiểu cũng chạy đến tranh lắc tay với , khúc khích.
Ở lâu, phát hiện Tiểu Tiểu thật sự là một đứa trẻ hồn nhiên lanh lợi, chỉ điều nhạy cảm.
Ta mỗi đêm con bé đều len lén kiểm tra bọc hành lý của .
Nó sợ sẽ đột ngột rời .
Vì thế, mỗi tối khi nó ngủ, đều kể kỹ cho nó ngày mai sẽ gì buổi sáng, buổi trưa gì, buổi tối gì.
Nó đến mắt sáng lấp lánh, mỉm mà .
Ta vẫn cảm thấy xứng đáng với tất cả những điều .
Nên cứ quanh quẩn trong sân ngoài viện, cố tìm việc để .
đất thì sạch.
Nhà thì ấm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/kinh-loi/chuong-7.html.]
Cơm canh thì bưng sẵn lên bàn.
Trong lòng càng thêm áy náy, bèn tìm hỏi.
Lúc đó đang một chiếc ghế con, xong liền ngẩng đầu .
"Sao nhất định việc?"
Chàng dừng , "Tiểu Tiểu việc, vẫn vui mà."
"Tiểu Tiểu là trẻ con, là lớn."
Chàng chăm chú , bỗng bật một cái.
Đây là đầu tiên thấy .
Khóe môi nhẹ cong, như mặt hồ tĩnh lặng đột nhiên gợn sóng lăn tăn.
Ta chút ngẩn ngơ.
Chàng bắt gặp ánh mắt , liền thu ý : "Nàng và con bé giống . Con bé thể như , nàng đương nhiên cũng thể."
Không hiểu vì , lời dứt, mắt bỗng đỏ hoe.
Không kìm .
Ta vội xoay , lấy cốc nước uống.
Cốc nước giơ lên cao, che ngang mặt.
Rất lâu, vẫn hạ xuống.
13
Ta cố hết sức nghĩ cách chữa bệnh cho Tiểu Tiểu.
Trước tìm hiểu bệnh tình của con bé, nó bệnh tim bẩm sinh, thể chỉ dựa uống t.h.u.ố.c châm cứu là khỏi hẳn, chỉ thể tĩnh dưỡng lâu dài.
Tuy trị gốc, nhưng nghĩ, nếu thể giúp con bé bồi bổ nguyên khí cũng là .
Vì thế mỗi tối bữa cơm, đều châm cứu cho con bé.
Con bé sợ những cây kim dài đó, lo sẽ nghĩ nó ngoan, mỗi đều siết c.h.ặ.t nắm tay nhỏ, nhắm tịt mắt : "Tiểu Tiểu sợ đau, Thẩm di cứ yên tâm châm ."
Một ngày, hai ngày… sắc mặt con bé dần hồng hào hơn, lời cũng rõ ràng sức hơn.
Để thưởng cho con bé ngoan ngoãn, giúp con bé b.úi nhiều kiểu tóc , buộc thêm dây ruy băng đầy màu sắc.
Có lẽ từ đến nay từng chải chuốt như , con bé kinh ngạc trong gương đồng, hổ mừng rỡ.
Ta nhịn trêu nó, hai đùa vui vẻ.
Quay đầu , mới thấy Nhạc Xuyên ở cửa từ bao giờ, đang lặng lẽ chúng .
Khoảnh khắc ánh mắt chạm , vội dời mắt, mặt thoáng hiện vẻ bối rối hiếm thấy.
"Cha, tai đỏ thế?" Tiểu Tiểu tò mò hỏi.
"Hôm nay… trời lạnh." Chàng đáp khẽ.
Ta sực nhớ điều gì, ngăn kéo lấy một đôi bịt tai nam, đưa bằng hai tay cho :
"Nhạc đại ca, đây là học khâu , đường kim còn vụng lắm, thường ngoài, cứ dùng tạm ."
Chàng cúi mắt, ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve mép bịt tai, một lúc lâu mới :
"Đa tạ Thẩm cô nương."
Tối đó, Tiểu Tiểu chui chăn , kể một bí mật nhỏ.
"Con con ruột của cha ." Nó ghé sát tai , lí nhí.
Ta kinh ngạc.
Lúc bà mối chỉ đứa trẻ mất sớm, cứ tưởng Nhạc Xuyên là goá vợ.
"Con là do cha nhặt ven đường đấy. Lúc đó con ba tuổi, con ôm con bên đường sắp c.h.ế.t , kéo lấy ống quần cha, cầu xin cứu con, từ đó con theo cha."