Kinh Lôi

Chương 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nàng mở to mắt, dường như dám tin: "Thật ?"

 

Ta nghiêm túc gật đầu, "Thật."

 

Nàng lập tức nín mỉm , nụ thuần khiết sáng rỡ, đôi mắt như ánh lên muôn ngàn vì .

 

Rõ ràng là một đứa trẻ hồn nhiên hoạt bát.

 

11

 

Khi Nhạc Xuyên trở về, vai phủ một lớp tuyết trắng.

 

Chàng đưa cho một bọc vải xanh, bên trong là hai bộ áo bông mới toanh dành cho nữ, vải dày dặn, màu sắc nhã nhặn, một bộ màu đào trầm, một bộ màu thiên thanh.

 

Ta những y phục , sững .

 

Chàng phủi tuyết , giọng điệu thản nhiên:

 

"Ta thấy hành lý của nàng nhỏ quá, nghĩ chắc nàng mang theo y phục cũ. Đã tính chuyện thành , thì y phục mới vốn dĩ cũng nên sắm."

 

Ta mím môi gì.

 

Làm gì y phục cũ, chỉ mấy mảnh rách nát.

 

Mang theo cũng chẳng ích gì.

 

Bỗng trong lòng thoáng nghĩ đến—

Hồng Trần Vô Định

 

Lò sưởi tay xe ngựa hôm đó, lẽ là vì hôm xem mặt, thấy đôi tay lở loét vì rét, nên chuẩn .

 

Trong lòng khẽ chấn động.

 

Không ngờ đàn ông thô kệch , thể chu đáo đến thế.

 

Ánh mắt lướt qua căn nhà sạch sẽ ngăn nắp, lò sưởi đang cháy rực, và bộ y phục mềm dày trong tay…

 

Loại cảm giác xa lạ mà quen thuộc, thứ cảm xúc mơ hồ rằng bản xứng , chậm rãi len lỏi tim.

 

Ta cụp mắt giây lát, xoay lưng , khẽ cất lời:

 

"Nhạc đại ca, hôm đó mụ bà rõ, vài việc cần cho hiểu."

 

"Ta là tội nhân, chỉ đơn thuần giam. Phụ vốn là ngự y trong cung, cuốn tranh đấu hậu cung, cuối cùng c.h.é.m đầu. Ta tuy đến mức xử t.ử, nhưng tên trong sổ danh tịch đóng ấn, đến cũng là mang tội danh."

 

"Ta tuy đáp ứng hôn sự , nhưng hai năm nay tâm đều tổn hại, nhất thời vẫn thể cùng bái đường thành ."

 

"Nhạc đại ca, nếu để bụng, hoặc sợ ngoài chê, hiện tại liền thể rời .”

 

Một xong, khẽ thở dài thật dài.

 

Người đàn ông và đứa trẻ mắt.

 

Đều là những t.ử tế, .

 

Không thể liên lụy đến họ.

 

"Thẩm cô nương."

 

Sau lưng vang lên tiếng Nhạc Xuyên.

 

Ta c.ắ.n môi, đầu .

 

Trước mắt bỗng đưa tới một xâu kẹo hồ lô.

 

Lớp đường trong suốt bao lấy những trái sơn tra đỏ au, thôi cũng thấy ngọt lịm.

 

Nhạc Xuyên cúi đầu , ánh mắt điềm tĩnh:

 

"Tiểu Tiểu thích ăn ngọt, nghĩ nàng tuổi cũng lớn, lẽ cũng sẽ thích, nên mua hai xâu. Nàng ăn cùng ?"

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/kinh-loi/chuong-6.html.]

Ta ngơ ngác , xâu kẹo hồ lô mặt.

 

Chần chừ một lát, đưa tay nhận lấy: "Ăn chứ."

 

Sắc mặt đổi, chỉ là khi đưa xâu còn cho Tiểu Tiểu đang lon ton chạy đến, khóe môi thoáng cong lên nhè nhẹ.

 

Khi và Tiểu Tiểu bên lò sưởi ăn kẹo hồ lô, Nhạc Xuyên bếp nấu cơm.

 

Ta nghĩ nên phụ giúp , nhưng nhớ từ đến nay từng thật sự xuống bếp, cuối cùng đành yên.

 

Tối đến, lúc ánh đèn khâu cho Tiểu Tiểu một đôi bịt tai, đường kim xiêu vẹo, lấy hết can đảm bước tới.

 

"Để cho."

 

Chàng gật đầu, tự nhiên đưa nửa còn cho .

 

Một tuần .

 

Ta chiếc bịt tai trong tay, vành tai nóng bừng lên—

 

Cũng xiêu xiêu vẹo vẹo như của .

 

Trước vì sợ ảnh hưởng cảm giác khi châm cứu, hầu như từng đụng đến nữ công. Ta nghĩ đều là dùng kim, chắc cũng khác biệt lắm.

 

Ánh mắt Nhạc Xuyên cũng trầm mặc một lát.

 

"Tốt quá!"

 

Tiểu Tiểu ở bên vui vẻ vỗ tay: "Đường chỉ cong cong giống như đám mây nhỏ, còn cái giống như ngọn núi nhỏ, vặn thành một cặp! Tiểu Tiểu thích lắm!"

 

Tối đó ngủ.

 

Ta mới phát hiện Nhạc Xuyên chuẩn sẵn một gian phòng riêng cho .

 

Bên trong thu dọn sạch sẽ.

 

Chăn gối đều là đồ mới.

 

Bên bàn cạnh cửa sổ, ngay ngắn bày một chiếc gương đồng, một cây lược gỗ, cùng một hộp trang điểm.

 

Chàng nơi cửa, bóng cao lớn, gần như chạm tới khung cửa.

 

"Thẩm cô nương, những chuyện nàng , với đều là vấn đề gì cả. Tiểu Tiểu càng lớn, cha dẫu cũng tiện, con bé cần một . nàng cần miễn cưỡng . Nếu nàng chịu ở , sẽ chuẩn hỉ chúc, hỉ tự, bái đường đàng hoàng cưới nàng cửa. Nếu nàng , thì cứ ở đây an tâm qua mùa đông, đó về quê khác, cũng ngăn cản. Về phần ánh mắt đời, từng để tâm, nàng cũng cần để tâm."

 

Đêm đó, nghĩ sẽ khó mà chợp mắt.

 

khi xuống chiếc giường mềm mại êm ái, hít lấy hương thơm sạch sẽ dễ chịu.

 

Lại một giấc mộng, ngủ say đến tận sáng.

 

Tựa như trở về quãng thời gian tiểu thư Thẩm gia năm nào, từng đến sầu đau khổ ải.

 

(Hồng Trần Vô Định , cấm ăn cắp)

12

 

Chẳng chẳng , ở đây hơn nửa tháng.

 

Nhạc Xuyên thường ngày ít , cả con như mặt hồ phẳng lặng, gợn sóng, cũng dễ gì đoán hỉ nộ ái ố, lời cử chỉ đều ôn hòa nhàn nhạt.

 

Phần lớn thời gian, đều bận bịu việc.

 

Lúc đang giữa mùa đông, sương giá bao phủ khắp núi đồi.

 

Vậy mà ngày nào cũng lên mảnh ruộng phía núi cày xới.

 

Khi trở về.

 

Hoặc chăm chút mấy chậu cảnh tinh xảo trong nhà.

 

Hoặc gõ gõ đục đục ngoài sân.

Bạn cần đăng nhập để bình luận