Kinh Lôi

Chương 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ta chậm rãi thẳng .

 

Quay sang nàng, bình tĩnh : "Phu nhân cần nữa, nô tỳ nguyện ý."

 

"Nguyện ý cái gì?"

 

"Xuất giá."

 

 9

 

Trong đình nơi hậu viện, Hoản phu nhân sắp xếp một buổi để và Nhạc hoa tượng chính thức gặp mặt.

 

"Hôm đó đại nhân cũng , chung quy hai bên đều một tiếng tình nguyện, mối mới xem là trọn vẹn."

 

Suốt buổi đều cúi đầu.

 

Ma ma quản sự nâng giọng ngừng, thỉnh thoảng ném sang một câu hỏi.

 

Tâm trí rối bời, chỉ mơ hồ gật đầu cho qua.

 

Cho đến khi từ phía đối diện vang lên một giọng trầm :

 

"Thẩm cô nương, như , ba ngày đến đón nàng, nàng yêu cầu gì ?"

 

"Không , Nhạc, Nhạc…"

 

Mụ bà giới thiệu lai lịch hai bên, chỉ loáng thoáng năm nay hai mươi sáu tuổi, phụ mẫu mất sớm, từng tòng quân ở Mạc Bắc, khi cởi giáp quy điền thì trở về Viễn Châu ruộng sinh sống.

 

Cũng nhắc đến tên , nhưng chẳng để tâm.

 

"Ta tên là Nhạc Xuyên."

 

Ta ngẩng đầu, lúc mới thật sự một .

 

Thân hình cao lớn rắn rỏi, vai rộng lưng thẳng, dù ghế đá vẫn cao hơn hẳn một đoạn.

 

Da mang màu lúa mạch của lao động quanh năm, đường nét ngũ quan rõ ràng, ánh mắt trong trẻo điềm đạm.

 

Là một nông dân chất phác.

 

Ta thầm nghĩ trong lòng.

 

Như đủ .

 

Ba ngày .

Hồng Trần Vô Định

 

Ta xách một bọc hành lý nhỏ, bước cửa hông Tề phủ, lên xe ngựa của Nhạc Xuyên.

 

Khi xe ngựa lăn bánh rời , giữa màn tuyết bay tán loạn, đầu cuối cánh cổng lớn của Tề phủ, như cuối một đoạn quá khứ cũ kỹ sớm c.h.ế.t .

 

Ngón tay vô tình chạm một vật ấm áp.

 

Ta khẽ sững .

 

Là một lò sưởi tay bằng đồng nho nhỏ.

 

Đặt ngay ngắn bên cạnh chỗ , vách đồng truyền đến từng tia ấm áp nhè nhẹ.

 

Ta nâng nó trong tay, ngẩn ngơ đôi bàn tay sưng tấy lở loét của , bỗng cảm thấy, thứ sạch sẽ ấm áp như thế , dường như còn xứng để chạm nữa.

 

Rõ ràng khi còn ở trong ngục, vẫn c.ắ.n răng tự nhủ, tất cả chỉ là tạm thời, chỉ cần chịu đựng qua .

 

Nhất định sẽ , từng mảnh từng mảnh nhặt , cứu thoát khỏi nơi tối tăm nhất…

 

ngờ.

 

Ba tháng khi khỏi ngục, những nhặt bản của ngày , trái càng lúc càng cảm thấy … thấp hèn .

 

Ý thức điều đó.

 

Trong lòng buồn bã đến cực điểm.

 

10

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/kinh-loi/chuong-5.html.]

Xe ngựa dừng một căn nhà nhỏ chân núi ngoài thành.

 

Đó là một sân viện thu dọn hết sức gọn gàng.

 

Một góc tường xếp đầy củi khô ngay ngắn, mái hiên treo các loại đặc sản núi rừng phơi khô, nền tuyết lối nhỏ quét sạch sẽ, dẫn thẳng đến cửa nhà.

 

Một bé gái năm sáu tuổi nơi ngưỡng cửa, mặc áo bông cũ, dáng vẻ như lớn thu nhỏ, khẽ gật đầu với :

 

"Người là Thẩm di ? Con tên là Tiểu Tiểu, mời ."

 

Khuôn mặt con bé tái, giọng nhỏ nhẹ, khi , đôi mắt đen lay láy còn mang theo sự non nớt và ngượng ngùng của trẻ con, nhưng nét mặt nghiêm túc.

 

Kỳ thực trong lòng đầy bất an.

 

, nàng còn bất an hơn , rõ ràng là đang cố vẻ lớn.

 

khẽ mỉm với nàng.

 

Nàng sững , mím môi, ngượng ngùng xoay .

 

Ta theo nàng phòng.

 

Bên trong ấm áp sáng sủa hơn tưởng.

 

Cửa sổ sáng trong, lò sưởi đỏ lửa, chăn đệm giường gấp gọn gàng, giá gỗ đặt đầy những món đồ thủ công nhỏ: thỏ gỗ điêu khắc, giỏ tre đan tay, còn cả một ngôi nhà đồ chơi cao bằng nửa lớn.

 

Từng món đều tinh xảo và tỉ mỉ.

 

Nhạc Xuyên sừng sững bên cửa.

 

"Thẩm cô nương, nàng nghỉ ngơi , ngoài một lát."

 

Trong phòng chỉ còn và Tiểu Tiểu đối mặt .

 

Ta kinh nghiệm ở cùng trẻ nhỏ, thấy nàng thẳng lưng cứng đờ, bèn cố gắng nghĩ cách mở lời.

 

Ta hỏi một câu.

 

Nàng đáp cụt lủn một câu.

 

Tiểu Tiểu rõ ràng thoải mái, nhưng vẫn rời khỏi phòng, chỉ lặng lẽ đối diện với .

 

Ta thấy lò sưởi yếu dần, chợt nhớ đến đống củi ngoài sân, liền dậy ngoài.

 

Quay đầu .

 

Phát hiện Tiểu Tiểu cũng theo ngoài.

 

Nàng lưng , mắt mở to, cả lộ vẻ căng thẳng.

 

Ta còn đang lấy lạ, nàng bỗng bật "oa" một tiếng.

 

"Di di, đừng , Tiểu Tiểu ngoan, hãy gả cho cha con , nhất, con hứa sẽ ngoan ngoãn lời, còn thể giúp việc nữa…"

 

Ta khựng , tới, lau nước mắt cho nàng : "Di di ."

 

Nàng nấc lên, nước mắt từng giọt lớn lăn dài:

 

" di di khác đến, thấy con là chịu gả cho cha con nữa."

 

Ta bỗng hiểu .

 

Sự ngoan ngoãn thái quá của nàng , dáng vẻ chu đáo như lớn, cách cư xử dè dặt…

 

Không bản tính như thế, mà là vì nàng sợ.

 

Sợ thích nàng.

 

Sợ chê nàng là gánh nặng.

 

Sợ rời .

 

Ta xổm xuống, nhẹ nhàng nắm tay nàng:

 

"Tiểu Tiểu, con ngoan, lúc nhà, di di còn đang hồi hộp rời , nhưng thấy con ngoan ngoãn chào hỏi, còn lễ phép mời , di di liền nghĩ, một cô bé ngoan như thế , di di vẫn nên ở thì hơn."

Bạn cần đăng nhập để bình luận