Kinh Lôi

Chương 13

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Những ngày ở trong lao ngục, thật khổ sở bao, nhưng từng nghĩ đến chuyện từ bỏ. Không rõ vì , vẫn luôn cảm thấy nhất định sẽ đến cứu thoát khỏi bóng tối , và đó nhất định là ngươi, là ngươi, Tề Nghiễn. Khi , chính là tin tưởng như , cố gắng như mà sống tiếp."

 

"Quả nhiên đoán sai, ngươi thật sự tới. hôm , ngươi ngoài cửa lao, dùng thanh âm lạnh lẽo đến với : 'Ngươi thật là hôi thối...'

 

“Dù nữa, rốt cuộc ngươi cũng đưa ngoài. Ta tự nhủ với bản : 'Chỉ cần ngươi đến là .'”

 

“Dẫu trong lòng còn hận, đợi ngươi nguôi giận, chịu phạt đủ , lẽ sẽ từ từ tha thứ cho đôi phần."

 

"Nhớ năm xưa lúc chúng còn , từng với ngươi, Thẩm Tốc thà gả, cũng tuyệt đối .”

 

về dám nghĩ như nữa. Thân mang tội, vốn dĩ thể nào cùng ngươi trở như xưa.”

 

“Cũng may vốn chẳng kẻ tham lam, liền nghĩ, nếu ngươi nạp , cũng . Nếu ngươi và Hoản phu nhân tình thâm ý trọng, nha cũng chẳng ."

 

"Người nhà đều c.h.ế.t cả . Những và chuyện xưa cũ, nay đều còn. Chỉ ngươi, chỉ còn Tề Nghiễn ngươi là khiến cảm thấy vẫn còn chút gì liên hệ với quá khứ. Vì nghĩ, chỉ cần ở bên ngươi, thì ."

 

" đó phát hiện, ngươi thật sự hận . E rằng cả đời cũng sẽ chẳng bao giờ tha thứ cho nữa… 

 

“Ngày ngày hành lang ngắm tuyết. Cứ thế ngắm mãi, lòng cũng dần trở nên yên tĩnh. Hết ngày qua ngày khác, cuối cùng cũng đem những suy nghĩ nực , từng chút từng chút, thu cả …"

 

Tề Nghiễn trừng lớn mắt.

 

Một giọt lệ trào nơi khoé mắt.

 

Hồng Trần Vô Định

Từng giọt, từng giọt, rơi xuống.

 

Ta lấy khăn giúp lau , ôn tồn :

 

"Tề Nghiễn, thừa nhận ban đầu đau lòng. thật may mắn. Lúc tuyệt vọng nhất, ông trời để gặp một , một thật sự ."

 

"Ta tan nát thành trăm mảnh, hèn mọn nhơ nhuốc. Chính nhặt từng mảnh một, ghép , dùng lửa mà sưởi ấm, dùng lòng mà chở che. Ta nên hình dung như thế nào cho .

 

“Chàng giống như con sông lớn, như một gốc cây to. Im lặng lời, nhưng chỉ cần ngoảnh đầu , liền thấy vẫn luôn ở đó."

 

"Tề Nghiễn, nghĩ . Nếu như thuở quen ngươi , hoặc là cùng lúc quen cả hai , thì e rằng cũng sẽ chọn chọn Nhạc Xuyên."

 

Thanh âm của thấp dần, buồn bã :

 

"Chỉ là hiện tại, còn nữa . Ta ở đây hơn một tháng, chẳng rõ ... cưới mới ."

 

Ta khẽ liếc ngoài cửa sổ, chợt dậy, trong lòng dâng lên một tia nôn nóng.

 

"Hôm nay thời tiết thật , lẽ Tiểu Tiểu đang chơi ngoài sân, lẽ Nhạc đại ca trở về từ ruộng . Ta mau tìm bọn họ, nhiều, nhiều lời với họ…"

 

Vừa , bước từng bước khỏi cửa, khỏi sân.

 

Chẳng ngoảnh đầu lấy một .

 

20

 

Ta thẳng về phía cổng chính Tề phủ. 

 

Đám hạ nhân trông thấy , ai đến ngăn cản, đường vô cùng thông thoáng. 

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/kinh-loi/chuong-13.html.]

Bước chân càng lúc càng gấp, gần như chạy.

 

Khi đến gần cổng, khựng

 

Trong lòng dâng lên nỗi bất an dữ dội. 

 

Nếu như Nhạc đại ca giận thì ? Nếu như Tiểu Tiểu bộ tịch như lớn thì ?

 

Ta xoay , chạy về phía căn phòng nọ. 

 

Những ngày qua may xong một đôi bịt tai, đường kim mũi chỉ ngay ngắn, tiến bộ ít, chẳng thua gì mấy món bán ngoài phố. 

 

Ta ôm đôi bịt tai n.g.ự.c, hồi hộp nghĩ, nếu như chịu để nữa, sẽ tặng thứ , xem như là một lời từ biệt thật lòng.

 

Bước khỏi cổng Tề phủ, chợt sững sờ. 

 

Ở góc phố phía , một bóng dáng quen thuộc đang lặng lẽ nơi đó.

 

Là Nhạc Xuyên.

 

Ánh nắng hiếm hoi của ngày đông ấm áp phủ khắp , vây lấy trong một tầng hào quang mềm mại. 

 

Ta ngây , bước từng bước đến gần

 

Đưa tay chạm mặt , chỉ thấy như trong mơ.

 

Chàng lập tức nắm lấy tay , lòng bàn tay nóng rực.

 

Ta kinh ngạc hỏi: "Nhạc đại ca, đúng lúc ở đây ?"

 

Ánh mắt sâu thẳm , giọng dịu dàng: 

 

"Thẩm cô nương, ở đây chờ nàng."

 

Về , Nhạc Xuyên kể cho

 

Chàng hôm đó xong lá thư , chỉ yên lặng suy nghĩ một lúc liền kiểm tra dấu bánh xe ngựa cổng viện. 

 

"Ngày là tiền thám tướng trong quân doanh, dấu vết nhỏ đến cũng theo . Ta theo vết xe, đến Tề phủ, kể từ hôm , ngày nào cũng đây chờ."

 

Ta trợn mắt: "Chàng sẽ ngoài ?"

 

Chàng lắc đầu, cúi mắt

 

"Không . nghĩ, nếu nàng hối hận, về, thì trời rét tuyết rơi, nàng sẽ lâu, xe ngựa của thể đón nàng. Nếu nàng thật sự về quê, cũng thể đưa nàng về."

 

Ta nghẹn giọng: "Nếu mãi mãi nữa thì ?"

 

Giọng bỗng trở nên khẽ: "Ít nhất, cũng thể ở gần nàng thêm một chút..."

 

Ta cúi đầu. 

 

Lệ trào báo , rơi từng giọt đôi bịt tai.

 

Chàng nhẹ giọng hỏi: "Đây là nàng may cho ?"

Bạn cần đăng nhập để bình luận