Không yêu, hận, buồn vui.
Tề Nghiễn nhận sự trống rỗng và lạc lõng nơi , thường dừng b.út, ánh mắt phức tạp rơi .
Hôm đó, cả một ngày đến.
Đêm xuống, mới thì cửa phòng bỗng đẩy mạnh .
Hắn nơi cửa, nồng nặc mùi rượu, ánh trăng từ lưng tràn , kéo bóng dài lê thê mặt đất.
Hắn một lời, thẳng tới bên giường.
Bất ngờ cúi xuống hôn .
Nụ hôn hung gấp, khiến môi rách toạc.
Ta liều mạng giãy giụa, hai tay khóa c.h.ặ.t, nước mắt tự chủ trào .
Hắn nếm vị mặn chát, nhưng vẫn dừng .
“Tốc Tốc, những ngày nàng đang nghĩ đến nam nhân đúng ? Nàng và từng xảy chuyện gì, đúng ? Hắn hôn nàng như , chạm nàng ở đây …”
Hơi thở nóng rực, bàn tay luồn từ bên eo .
Trong khoảnh khắc , cảm nhận một thứ tuyệt vọng, tay bỗng thoát , một cái tát mạnh giáng xuống.
“Tề Nghiễn!”
Đây là đầu tiên bốn năm, gọi tên .
Hắn chợt sững .
Trong bóng tối, ngơ ngác .
Rất lâu , buông , lảo đảo lùi , xoay lao ngoài.
……
Hắn trở về vị tri phủ trẻ tuổi trầm tĩnh tự giữ.
Hằng ngày vẫn ở đây sách chữ, xem công văn, cố ý giữ cách với .
Như thể từng chuyện gì xảy .
Như thể hai điên cuồng , đều là .
Ngay khi cho rằng chỉ thể chịu đựng từng ngày như .
Hoản phu nhân tới.
Lúc đang bên bàn thêu một đôi bịt tai, Tề Nghiễn bên cửa sổ sách.
Nàng khoác áo hồ cừu sang quý, theo là hai đại nha , nụ rạng rỡ bước .
“Ta hạ nhân , bên cạnh thư phòng một vị cô nương ở, còn tưởng là ai, hóa là Thẩm Tốc. Dạo phu quân thường ngoài uống rượu, chắc là chứng đau đầu tái phát, nên gọi ngươi đến châm cứu .”
Nàng khẽ phất tay, đại nha phía bưng lên một hũ canh nóng.
Khi đặt hũ canh xuống bàn mặt , đại nha nhịn liếc một cái, ánh mắt sinh nghi, dường như thể tin nổi việc ở đây tự nhiên đến thế.
“Phu quân, mấy ngày nay bận rộn, mãi chẳng gặp . Hôm nay trời lạnh, đặc biệt xuống bếp hầm hũ canh dưỡng cho , để múc cho nhé.”
Hoản phu nhân lấy bát nhỏ múc canh.
Nàng tự thao tác, nhanh chậm.
Ta im lặng.
Tề Nghiễn cũng gì.
Những ngày , bà mối, thợ may liên tục, Tề Nghiễn thường chẳng hề kiêng dè hỏi thích kiểu dáng giá y thế nào, thích bố trí động phòng .
Trong phủ sớm hiểu rõ.
Hoản phu nhân thể nào .
nàng vẫn mỉm nhàn nhạt, dịu dàng đúng mực, như thể chuyện đều hợp tình hợp lý, bình thường như lời nàng .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/kinh-loi/chuong-11.html.]
Dẫu .
Ai cũng thể , mắt nàng sưng, nụ gượng gạo, thần sắc cử chỉ đều toát lên sự dè dặt, gắng gượng giữ lấy thể diện.
Trông phần đáng thương.
Tề Nghiễn trầm mặc một lúc, ôn hòa mở miệng: “Hoản nhi, nàng cứ về phòng , canh mang về, đừng đến chỗ nữa.”
Động tác của Hoản phu nhân khựng trong chốc lát, :
“Được , đến quấy rầy việc nữa, chỉ là bát canh uống , cũng uổng công một phen.”
Nàng múc xong, xoay định đưa cho Tề Nghiễn, tay áo vô tình đổ hũ canh, nước canh nóng hổi lập tức tràn .
Hắt cả lên chân và Hoản phu nhân.
“A—”
Hoản phu nhân thét lên một tiếng.
Tề Nghiễn lập tức bật dậy, mấy bước lao tới.
Hắn xổm mặt , cúi đầu nâng giày lên hỏi:
“Thẩm Tốc, bỏng ? Bỏng ở ?”
Rồi đầu, giọng lạnh lẽo nghiêm khắc:
“Ta uống, nàng cứ cố tình gây thêm phiền phức ở đây, ngoài!”
Hoản phu nhân sững tại chỗ, sắc mặt tái nhợt.
Hồng Trần Vô Định
Phần lớn canh nóng đổ lên nàng, hai chiếc giày vẫn còn bốc nóng.
Hai đại nha cảnh mắt, kinh hãi đến mức trợn tròn mắt.
Khi Hoản phu nhân nha dìu , nàng ngoái đầu thật sâu một cái.
Trong ánh mắt , thứ gì đó lấp lánh.
Ta Tề Nghiễn đang xổm mặt, chăm chú lau chùi cho , lạnh giọng :
“Làm cần thiết ? Những chuyện , thật sự thể coi như từng xảy ?”
Động tác dịu dàng, giọng ôn hòa.
“Thẩm Tốc, là sai, nàng trách là . Không , ngày tháng về còn dài, nàng sẽ thấy tất cả những gì .”
Hắn ngẩng đầu, ánh mắt sâu thẳm .
“Ta sẽ khiến nàng hồi tâm chuyển ý.”
18
Hoản phu nhân bệnh .
Ta tiểu tỳ đưa cơm mỗi ngày .
Ngày , Tề Nghiễn cả ngày ở phủ.
Sắp đến giờ ngủ, đại nha trong phòng Hoản phu nhân bỗng đến tìm .
Nàng cụp mắt, thái độ so với cung kính hơn nhiều:
"Thẩm cô nương, phu nhân phát chứng đau đầu, đau dữ dội, phiền cô nương mang theo kim châm đến phòng phu nhân một chuyến."
Ta theo nàng .
Đến Đông sương, nàng dẫn đến gian phòng nhỏ, nhẹ giọng :
"Phu nhân đang trong phòng, bẩm báo một tiếng, cô nương đợi một lát."
Nàng .
Ta đợi thật lâu, lưỡng lự bước ngoài.
Bên ngoài tối om, bên trong truyền tiếng chuyện, xen lẫn tiếng nức nở đứt quãng.