Khương Uyên
Chương 8
Ta tưởng rằng mẫu thân sẽ rất vui. Kiếp trước, Dung Cơ chưa bao giờ bị phụ thân trách phạt như vậy.
Nhưng mẫu thân vẫn bình thản. Bà chỉ nói:
"Một cái tát so với nỗi đau xé lòng thì chẳng là gì cả."
Nói xong, bà lặng lẽ ngồi dưới ánh đèn, tiếp tục vẽ bản đồ phòng thủ của Tây Lăng.
Ta hỏi bà:
"Mẫu thân có thể không vẽ nữa được không? Con không muốn Mục Tuấn và phụ thân đánh nhau."
Mẫu thân đáp:
"A Nhan, nhẫn nhịn thêm chút nữa thôi. Rất nhanh, mọi chuyện sẽ kết thúc."
20
Trong thời gian Dung Cơ bị cấm túc, mẫu thân lại cài một bông hoa lên tóc.
Bà gảy đàn dưới ánh trăng, phụ thân đứng trên lầu nghe.
Đêm đó, bà không trở về. Người chăm sóc ta nói rằng mẫu thân đã đến phòng của phụ thân.
Họ bàn tán:
"Điện hạ chẳng phải đã hưu nàng rồi sao?"
"Ngươi không hiểu đâu, cái này gọi là 'vợ không bằng thiếp, thiếp không bằng vụng trộm'. Không còn quan hệ vợ chồng, trái lại càng kích thích hơn."
"Người ta nói Dung Cơ giỏi thủ đoạn, nhưng ta thấy nàng ấy còn cao tay hơn nhiều."
"Nhưng ta cũng thấy nàng ấy thật đáng thương."
Họ nói, mẫu thân vốn là tiểu thư khuê các danh giá, là chính thê được cưới hỏi đàng hoàng, nhưng cuối cùng lại rơi vào cảnh thân bại danh liệt, phải sống trong sự vụng trộm nhục nhã.
Sáng hôm sau, mẫu thân trở về, tuy trông có vẻ mệt mỏi, nhưng bà vẫn ngồi xuống vẽ bản đồ.
Ta nhận ra bức vẽ giống như Quân Châu, vì ta thấy có hình ảnh hành cung nơi chúng ta ở.
Mấy ngày liên tiếp, mẫu thân đều đến phòng phụ thân vào buổi tối. Vài ngày sau, bản đồ của Quân Châu sắp hoàn thành.
Sau khi hết hạn cấm túc, Dung Cơ đến gặp mẫu thân. Bà ta đứng ở cửa, nói với mẫu thân:
"Đừng vội đắc ý. Ta đã khiến điện hạ bỏ rơi ngươi một lần, thì có thể làm được lần thứ hai."
Mẫu thân mỉm cười nhìn bà ta:
"Loại cầm thú như hắn, ngươi thích thì cứ lấy."
Sắc mặt Dung Cơ thay đổi, ấp úng nói:
"Ngươi… ngươi dám mắng điện hạ là cầm thú?"
Mẫu thân vô tội đáp:
"Ta đâu có mắng. Rõ ràng là ngươi vừa mắng mà. Không tin thì hỏi hai người đứng sau lưng ngươi."
Dung Cơ quay lại, phát hiện hai tỳ nữ đã đứng đó từ lúc nào, nghe hết mọi lời bà ta nói.
Tin đồn bắt đầu lan truyền, nói rằng Dung Cơ không hài lòng vì bị cấm túc nên mắng phụ thân. Dù bà ta giải thích thế nào cũng không ai tin.
Phụ thân lại một lần nữa cấm túc Dung Cơ.
Ta vui mừng báo tin cho mẫu thân.
Bà bảo ta:
"A Nhan, đôi khi cấm túc không phải là trừng phạt, mà là một cách bảo vệ."
21
Bụng mẫu thân ngày một lớn. Vị đại phu có vẻ giống ngự y ở Ngọc Xuyên cứ bảy ngày lại đến bắt mạch cho bà.
Lần đầu tiên tuyết rơi, ông ta lại đến, nhưng lần này có một đồ đệ đi cùng, không giống những lần trước.
Ta quan sát kỹ, thấy người đồ đệ này trông rất giống Mục Tuấn.
Mẫu thân cũng hơi bất ngờ, nhưng không nói gì.
Khi đại phu ra ngoài viết đơn thuốc, đồ đệ ở lại trong phòng.