Khương Uyên
Chương 3
7
Đại quân nghỉ ngơi ở Nhữ Nam chín ngày, trong đó mẫu thân đã đến phòng của Mục Tuấn năm đêm.
Sáng sớm, trong làn sương mỏng, mẫu thân trở về rồi ngủ thiếp đi.
Các tỳ nữ lại tụ tập trong sân nói chuyện:
"Không mệt sao được, cả đêm mê hoặc quân hầu, nước nóng ta phải mang vào mấy lần."
"Nhưng mà nàng ta quả thực đẹp, làn da trắng mịn như nước vậy."
"Các ngươi nói xem, tại sao nàng ta không giữ được trái tim phu quân của mình? Rõ ràng họ là thanh mai trúc mã, vợ chồng son từ thuở thiếu thời mà."
Họ bảo rằng vì bức thư phụ thân đã viết cho Mục Tuấn, khiến cả thiên hạ đều biết mẫu thân không được phụ thân yêu thương.
Nếu một người thật lòng yêu thương ai đó, chắc chắn sẽ muốn dung hòa người ấy vào xương tủy, làm sao có thể dâng người ấy cho kẻ khác, đặc biệt là kẻ thù?
Nhưng phụ thân không chỉ trao mẫu thân cho người khác, mà còn trao cho kẻ địch.
Ông không biết điều đó có ý nghĩa gì sao?
Cuối cùng họ kết luận:
"Chắc là đã có người đẹp hơn nàng, cướp mất trái tim phu quân nàng rồi."
Lúc này, mẫu thân mở mắt. Cơ thể bà khẽ run, hàng mi dài tựa đôi cánh bướm trong gió.
Ta mở cửa, nhe răng trợn mắt đuổi hết đám tỳ nữ đi.
Mẫu thân đứng dậy, bắt đầu chải chuốt. Bà nhìn mình trong gương rất lâu, bàn tay nhẹ nhàng chạm vào gương mặt từng bị thương trong kiếp trước.
"Mẫu thân, người là đẹp nhất trên đời này." Ta nghiêm túc nói với bà.
Trong lòng ta, dù mẫu thân xinh đẹp hay xấu xí, dù bà có thay đổi thế nào, thì bà vẫn luôn là mẫu thân tốt nhất của ta.
Bà tỉnh lại từ dòng suy nghĩ, dịu dàng cười với ta.
8
Thỉnh thoảng, Mục Tuấn sẽ đến thăm mẫu thân. Lúc bà ngủ say không biết, ta đứng bên giường nhìn hắn chằm chằm.
Hắn không thích ta.
Hắn bảo gương mặt ta trông giống phụ thân, nhìn là thấy ghét.
Ta nghĩ mắt hắn có vấn đề.
Mọi người đều nói ta đáng yêu. Lúc ta và mẫu thân đi ăn xin, có người từng trả mười lượng vàng để mua ta.
Mười lượng vàng đấy, đủ để mua hai con bò!