Khương Uyên

Chương 10 (Hoàn)

Cuối cùng, phụ thân hỏi ta:

 

"Cho phụ thân ôm con một lần nữa được không?"

 

"Không." Ta quay người bỏ chạy.

 

Chuyện kiếp trước, kiếp này mới hối hận, thì đã muộn rồi.

 

Hành lang dài tối tăm, những hình ảnh trong ký ức đè nén và khiến ta khó thở.

 

Ta chạy, chạy mãi, cho đến khi đứng dưới ánh sáng. Dù trời lạnh, ta cũng không còn sợ hãi.

 

Vài ngày sau, có tin phụ thân qua đời.

 

Ngày ta đến thăm, ông đã từ chối dùng thuốc, cuối cùng qua đời vì bị thương hàn.

 

Thi thể của ông được đưa về Đông Ngô.

 

Mẫu thân đứng dưới hành lang, lặng lẽ lắng nghe tiếng gió.

 

Gió thổi rung những chiếc chuông đồng treo ở mái hiên.

 

Những gì đã qua, tất cả tan biến trong gió.

 

27

 

Bệnh của mẫu thân mãi không thuyên giảm, dù đã thử đủ loại thuốc. Bà thường xuyên ho, cơ thể yếu ớt.

 

Ngự y nói bà trước đây đã suy nghĩ quá nhiều, làm hao tổn nguyên khí.

 

Nhưng một đạo sĩ đi ngang qua bảo:

 

"Nàng ấy đã dùng mạng đổi lấy thứ không nên đổi. Có kiếp này, nhưng không còn kiếp sau."

 

Mục Tuấn mời đạo sĩ về phủ bằng rượu ngon. Vài ngày sau, đạo sĩ rời đi, và mẫu thân dần khỏe lại.

 

Mẫu thân chạy đến hỏi hắn đã làm gì.

 

Hắn đáp:

 

"Kiếp trước ta đoản mệnh, không có kết cục tốt đẹp. Kiếp này, nhờ phúc của nàng, ta mới có thể sống lâu hơn. Báo đáp nàng là điều nên làm."

 

Mẫu thân có chút xúc động, nói rằng những lời bà nói trước đây chỉ là bịa đặt để lừa hắn, bảo rằng Mục Tuấn không nên tin.

 

Hắn đáp:

 

"Ta đã tin rồi."

 

Tháng tư, Mục Tuấn tiếp tục chinh chiến. Hắn đưa ta và mẫu thân đến Tây Lăng để dưỡng bệnh, nơi không ai biết đến chúng ta.

 

Đôi khi ta nghe người dân Tây Lăng bàn tán về mẫu thân. Không ai chửi bới bà, chỉ nói bà giỏi, vì đã quyến rũ được hai nam nhân tuấn tú nhất thiên hạ.

 

"Mỹ nhân kế cũng là kế. Muốn làm được, trước tiên nhìn lại gương mặt mình đã đủ đẹp chưa."

 

"Ta không dám tưởng tượng nếu mình có nhan sắc như nàng ấy, chắc sẽ sống thật vui vẻ hạnh phúc."

 

Mọi người cười lớn, rồi ai về làm việc nấy.

 

Cuộc đời, vốn dĩ mỗi người một con đường.

 

Ta và mẫu thân sống ở Tây Lăng yên bình ba năm, cho đến khi Mục Tuấn giành được thiên hạ. Chúng ta được đón về Thiên Đô.

 

Đến Thiên Đô, ta gặp lại tiểu cô cô Phụ Duệ.

 

Chân trái của cô cô bị thương, đi đứng khập khiễng, không còn vẻ kiêu ngạo và bướng bỉnh như trước. Gặp chúng ta, cô cô quỳ xuống, hành lễ rất cung kính.

 

Mẫu thân bảo cô cô không cần làm vậy.

 

Cô cô lắc đầu nhẹ nhàng:

 

"Hiện tại Đông Ngô đã tan hoang, chỉ còn lại đệ đệ khổ sở chống đỡ. Mong phu nhân vì tình xưa nghĩa cũ mà xin bệ hạ tha cho đệ ấy. Trước đây ta đã mạo phạm phu nhân, nếu người muốn trách phạt, ta xin nhận bất kỳ hình phạt nào."

Bạn cần đăng nhập để bình luận