Khương Uyên
Chương 6
Phụ thân không tin, vẫn muốn g.i.ế.c mẫu thân. Các thúc bá vội xông vào ngăn lại.
Họ nói nên kiểm tra trước. Nếu mẫu thân có ý lừa gạt, g.i.ế.c lúc đó cũng không muộn.
Nhờ vậy, ta và mẫu thân sống sót.
Nhưng ngay trong ngày hôm đó, phụ thân đã đưa mẫu thân một tờ hưu thư. Ông nói, sau khi xác minh tính xác thực của bản đồ phòng thủ, mới quyết định sinh tử của bà.
Mẫu thân cầm tờ hưu thư, cẩn thận giữ gìn, như thể đó chính là thứ bà mong đợi.
Kiếp trước, bà từng kể với ta rằng ngày bà lấy phụ thân, mười dặm kiệu cưới đỏ rực như lửa, là sự kiện lớn nhất Đông Ngô và Nhữ Nam lúc bấy giờ.
Nhưng giờ đây, tất cả mọi thứ, tất cả những gì từng huy hoàng, chỉ còn lại một tờ giấy mỏng manh này.
15
Tiểu cô cô đến, vừa vào đã giơ roi ngựa quất thẳng vào mẫu thân:
"Ngươi biết rõ ta thích Mục Tuấn, vậy mà còn làm ra những chuyện không biết liêm sỉ như vậy!"
Mẫu thân chụp lấy roi ngựa, lạnh lùng nói:
"Phụ Duệ, nếu không có sự đồng ý của Mục Tuấn, ta nào có thể một mình làm nên chuyện không biết liêm sỉ?"
Tiểu cô cô bị kéo ngã xuống đất, bật khóc nức nở:
"Năm ngoái, Tây Lăng đã chuẩn bị tới cầu thân, tất cả là tại ngươi, tại ngươi phá hỏng nhân duyên của ta và Mục Tuấn!"
Mẫu thân nhàn nhạt đáp:
"Nhân duyên nếu có thể bị kẻ khác phá hỏng, thì chẳng phải nhân duyên, đó chỉ là một kiếp nạn mà thôi."
Tiểu cô cô giơ tay chỉ vào mẫu thân, tức giận quát:
"Ngươi chỉ là một kẻ đê tiện dùng nhan sắc để quyến rũ người khác, ngươi dựa vào đâu mà dám chỉ trỏ ta?"
Mẫu thân cười nhạt:
"Dùng nhan sắc quyến rũ người khác thì có gì không đúng? Hắn muốn một kẻ đê tiện như ta mà chẳng cần ngươi, chứng tỏ ngươi chẳng có gì đáng để nói cả."
Câu nói khiến tiểu cô cô cứng họng, không thốt nên lời, cuối cùng hậm hực bỏ đi, hất mạnh màn trướng.
Mẫu thân chậm rãi ngồi xuống, tay đặt lên bụng, lông mày hơi nhíu lại.
Ta vội rót nước cho mẫu thân. Từ lần bà dùng hoa phù dung chế thuốc đến nay đã nửa tháng, nhưng ta vẫn thường thấy bà đặt tay lên bụng như vậy.
Tối đến, mẫu thân ngăn cách gian trướng bằng y phục, để ta ngủ ở phía trong. Bà còn đút cho ta uống một bát thuốc, nói là thuốc giải độc.
Nhưng ngay sau đó, bà lại đổi giọng, bảo đó là thuốc phòng ngừa phong hàn.
Sau đó, mẫu thân bỏ một ít bột vào đèn dầu, khiến trong trướng lan tỏa một mùi hương ngọt ngào, dễ chịu.
Bà soi mình trong chậu nước, cẩn thận trang điểm. Bà bôi son môi, búi tóc đẹp, cài bên tóc một đóa hoa nhỏ màu hồng.
Bà giống hệt như đêm tuyết rơi hôm nào, trước khi đi gặp Mục Tuấn.
Ta đã mơ một giấc mơ.
Trong mơ, phụ thân đến vào ban đêm, bóp cổ mẫu thân, gầm lên hỏi:
"Ngươi có thực sự mang thai con của Mục Tuấn không?"
Mẫu thân đáp rằng không, nói rằng bức thư kia là do Mục Tuấn ép bà viết, chỉ là một đòn đánh vào tâm lý.