Khương Uyên

Chương 2

4

 

Suốt một tháng, mẫu thân mỗi tối đều đến trướng của Mục Tuấn, mãi đến sáng hôm sau, thậm chí có hôm đến gần trưa mới quay về.

 

Ta đào bới tuyết ngoài trướng tìm côn trùng ngủ đông, nghe các tỳ nữ bàn tán về mẫu thân:

 

"Đúng là hồ ly tinh, những cách hầu hạ nam nhân của nàng ta, đến kỹ nữ cũng không sánh nổi."

 

"Không thể nào, nàng ta là nữ nhi nhà họ Khương ở Nhữ Nam, mà nhà họ Khương luôn coi trọng lễ nghĩa liêm sỉ."

 

"Ai mà biết được, mấy hôm trước quân hầu còn đưa nàng ta ra ngoại ô cưỡi ngựa. Lúc về, váy áo của nàng ta đều bị kéo lên đến tận eo, chẳng có chút liêm sỉ nào."

 

Bọn họ nói rằng Mục Tuấn vốn là một quân hầu tâm hồn thanh tịnh, giờ bị mẫu thân làm hư hỏng.

 

"Theo ta thấy, quân hầu chỉ đang lợi dụng nàng ta thôi. Bây giờ chắc cả thiên hạ đều biết nữ nhân của Phụ Kiết bị quân hầu của chúng ta ngủ rồi."

 

Bọn họ cười ha hả.

 

Ta vo một nắm tuyết ném vào người bọn họ. Bọn họ đứng dậy đuổi theo, ta vội chạy về trướng.

 

Mẫu thân đang đun trà, bà lau mồ hôi trên mặt ta:

 

"Đi đâu mà nóng đến thế này?"

 

Ta rất muốn hỏi bà vì sao không trốn đi, vì sao lại ở đây để bị cười nhạo, bị chửi rủa.

 

Nhưng tay bà quá dịu dàng, ta không muốn làm bà đau lòng.

 

"Không có gì." Ta nép vào lòng người:

 

"Con thấy một con thỏ nhỏ, đuổi mãi mà không bắt được."

 

Mẫu thân bật cười:

 

"Con đúng là giống phụ thân con hồi nhỏ…"

 

Bà đột nhiên ngừng lại, nụ cười cũng dần biến mất.

 

Một lát sau, bà lại nói:

 

"A Nhan chạy nhảy nhiều cũng tốt, thân thể khỏe mạnh mới có thể lớn lên bình an."

 

Ta gật đầu thật mạnh:

 

"Vâng!"

 

Ta cũng mong kiếp này sẽ không còn bị phong hàn nữa.

 

5

 

Tuyết tan, quân đội của Mục Tuấn bắt đầu tiếp tục nam hạ. Trên đường tiến quân như vũ bão, đến khi hoa đào nở rộ, hắn đã đánh đến Nhữ Nam.

 

Nhữ Nam là quê nhà của mẫu thân, nhưng ta lại không thích nơi này chút nào.

 

Kiếp trước, khi mẫu thân đưa ta trốn thoát, bà đã dẫn ta đến Nhữ Nam. Nhưng ông bà ngoại không cho người bước vào cửa.

 

Ngoại công chặn mẫu thân ngoài cổng:

 

"Ngươi đã bị vấy bẩn, nhà họ Khương không dung chứa ngươi. Đi đi."

 

Mẫu thân kéo ta quỳ xuống đất, nghẹn ngào giải thích:

 

"Nữ nhi đã liều c.h.ế.t chống lại, Mục Tuấn không làm khó ta, chỉ giam cầm con thôi."

 

Nhưng chẳng ai tin bà.

 

Mẫu thân lại cầu xin ông bà cho chút thuốc men và bạc. Mặt của bà bị thương rất nặng, hơn nữa mẹ con ta đã mấy ngày không có gì ăn.

 

Ngoại công chẳng cho nổi một xu, ngoại tổ mẫu lạnh lùng nói:

 

"A Uyên, ngươi đưa đứa nhỏ này đi, sau đó tìm một con sông mà kết thúc đời mình đi."

 

Mẫu thân ôm chặt lấy ta, loạng choạng bỏ chạy, sợ rằng chỉ cần chậm một chút, người ta sẽ cướp mất ta.

 

Người xung quanh vừa ném đá vừa ném lá rau vào bà, miệng thì chửi rủa người không biết liêm sỉ. Mẫu thân lại thêm đầy thương tích.

 

Sau đó, bà đưa ta đi ăn xin khắp nơi, mãi mới quay lại được bên phụ thân.

 

Bạn cần đăng nhập để bình luận