Khi Tôi Không Còn Cần Anh Nữa

Chương 26

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Tuyệt đối chuyện đó.” Ôn Đường đầu mỉm , dứt khoát giật tay áo :

gì sai ? Nếu hôm nay sản phụ xuống bàn mổ, đó chính là lầm do sự thờ ơ của các gây !”

“Vừa đến nơi, các chỉ quan tâm đứa bé là trai gái, bao giờ nghĩ đến cảm xúc của sản phụ ? Anh tròn trách nhiệm của một chồng ?”

“Cô nhăng cuội gì thế hả? Ai cho phép cô con trai như ?!”

giận bầm gan tím ruột, dứt lời giơ cao tay định giáng một bạt tai xuống mặt Ôn Đường.

Thế nhưng Ôn Đường nhanh tay chộp lấy cổ tay bà , hất ngược trở .

rõ ràng ngờ Ôn Đường khó bắt nạt đến thế, sức lực cũng bằng cô nên hất đến mức loạng choạng lùi về .

Người đàn ông vội vàng đỡ lấy , ánh mắt đầy vẻ trách cứ về phía Ôn Đường:

“Cô là bác sĩ, thể động thủ với ?”

Ôn Đường hiển nhiên mắc bẫy thao túng tâm lý:

“Làm bác sĩ thì nhẫn nhục chịu đựng, yên đây cho tát một cái cổ ?”

Anh nghẹn họng, còn bà thì càng điên tiết hơn. Bà lao tới, móng tay nhọn hoắt định quào cấu mặt Ôn Đường như một mụ đàn bà đốn mạt.

Nhìn bộ dạng hung hăng , vẻ khó để chống đỡ.

lúc , một hình cao lớn, vững chãi đột ngột xuất hiện, chắn ngay mặt Ôn Đường.

Nhìn tấm lưng rộng của đàn ông mắt, Ôn Đường khỏi kinh ngạc.

Giang Kỳ An? Sao ở đây?

Bóng dáng cao lớn của bao trùm lấy bà , lạnh lùng xuống với vẻ khinh miệt, giọng điệu đầy sát khí:

“Dám động thêm nữa, đừng trách khách khí.”

Anh mặc áo blouse, rõ ràng bác sĩ của bệnh viện nên chẳng cần nể nang gì bệnh nhân nhà.

Chạm ánh mắt lạnh thấu xương của , ngọn lửa hung hăng của bà lúc bỗng chốc tắt ngóm, khí thế xì hẳn.

Giang Kỳ An hai con họ, từng câu từng chữ đanh thép, tỏa luồng lạnh đáng sợ:

“Ai đúng ai sai các tự hiểu rõ, nhất đừng tìm cô gây rắc rối nữa.”

Đối diện với một đàn ông cao lớn và đáng sợ như , bà nhất thời dám thêm gì, chỉ lúng túng gật đầu.

Giang Kỳ An lúc mới xoay nắm lấy tay Ôn Đường dắt .

Ôn Đường nhíu mày, cố gắng giằng tay nhưng nắm quá c.h.ặ.t. Cho đến khi rẽ qua dãy hành lang, đến một lối thoát hiểm, Ôn Đường mới thoát khỏi tay .

“Anh cái gì ?”

Giang Kỳ An Ôn Đường, ánh mắt còn chút lạnh lùng, sắc lẹm nào như lúc đối diện với con nhà .

Hồi lâu , mới chua chát lên tiếng:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/khi-toi-khong-con-can-anh-nua/chuong-26.html.]

“Ôn Đường, … theo đuổi em.”

“Lần tuyệt đối sẽ để em nỗ lực một nữa, sẽ…”

Lời dứt, Ôn Đường lạnh nhạt cắt ngang, cô chẳng thêm:

“Xin , đến muộn , bạn trai.”

Giang Kỳ An nhất thời phản ứng kịp:

“Cái gì?”

Anh thể tin nổi mắt Ôn Đường, như tìm một kẽ hở nào đó của sự dối.

“Em lừa đúng ?”

“Em chỉ tìm đại một để chọc tức thôi đúng ?”

Nghe những câu hỏi đầy vẻ tự lừa dối của , Ôn Đường trả lời, chỉ bình thản đôi mắt dần đỏ hoe. Qua sự im lặng của cô, dần xác định câu trả lời.

lừa , cô thực sự khác .

“Là đàn ông đưa em về hôm ?”

Giọng nghẹn , tin rằng trong mắt cô giờ đây còn bóng hình nữa.

“Em thực sự… còn yêu nữa ?”

Anh cứ luôn nghĩ rằng, chỉ cần chủ động, chỉ cần chấp nhận đ.á.n.h đổi và bù đắp, cô nhất định sẽ tha thứ. Bởi vì ngay từ đầu bao giờ ly hôn, vốn cùng cô xây dựng một tổ ấm của riêng hai .

“Phải.”

Ôn Đường từng yêu cuồng nhiệt thời thanh xuân đang mặt thấp hèn cầu xin, nhưng trong lòng cô còn lấy một chút gợn sóng.

“Hiện tại yêu, và cũng yêu .”

“Tại ? Tại ?”

Hơi thở đang bình tĩnh của Giang Kỳ An bỗng trở nên dồn dập.

“Bởi vì quan tâm đến .”

Kể từ khi xác định quan hệ, Úc Đình Mục vẫn luôn như , mỗi gặp mặt chính thức đều tặng hoa cho cô. Những tin nhắn cô gửi , dù bận đến cũng sẽ tranh thủ trả lời, bao giờ để cảm xúc của cô rơi hụt hẫng.

Thỉnh thoảng công tác nước ngoài, dù lệch múi giờ, vẫn sẽ gọi điện hỏi han xem khi ở bên thì chuyện gì xảy với cô. Ngay cả những buổi tiệc xã giao thông thường, mỗi khi về đều mang quà và sự bất ngờ cho Ôn Đường.

Khi thì là một phần đồ ăn đêm, khi thì một bó hoa, lúc là túi xách trang sức cao cấp, khi là một chú mèo nhỏ nhặt bên đường…

Những thứ cô vô tình là thích, thường thì ngay ngày hôm đặt tay cô .

Sự tận tâm và coi trọng , Giang Kỳ An bao giờ dành cho cô.

“…Chỉ vì thế thôi ?”

Bàn tay buông thõng bên hông của Giang Kỳ An dần siết c.h.ặ.t, nỗi cam lòng trong lòng đẩy lên đến đỉnh điểm:

“Ôn Đường, tất cả những chuyện đây đều thể sửa, sẽ quan tâm em hơn hẳn, hơn hẳn…”

Bạn cần đăng nhập để bình luận