Ôn Đường nhanh ch.óng hỏi sơ qua tình trạng của sản phụ, đôi lông mày lập tức nhíu c.h.ặ.t: “Mau đưa phòng mổ, chuẩn sinh mổ cấp cứu.”
Khi đến phòng mổ, tình trạng của sản phụ đúng là vô cùng nguy kịch, t.h.a.i nhi nguy cơ ngạt thở bất cứ lúc nào. Sản phụ mồ hôi đầm đìa, giọng run rẩy, thở yếu ớt hỏi: “Bác sĩ… bác sĩ ơi, con ?”
Ôn Đường khựng một nhịp nhưng vẫn thật lòng: “Thai nhi đang thiếu oxy, nguy cơ ngạt thở bất cứ lúc nào.”
Cô vội vàng hỏi tiếp: “Tình trạng cần nhà ký tên, nhà chị ?”
Sản phụ mím c.h.ặ.t đôi môi trắng bệch, nén tiếng rên đau đớn, hốc mắt đỏ hoe: “ đến một … nhà cùng…”
Dù hiểu chuyện gì nhưng Ôn Đường thể nhận cô nỗi khổ tâm khó . Nhớ chính cũng từng trải qua những giây phút cô độc và bất lực như , cô chỉ do dự một giây : “Vậy chị tự ký tên .”
Cô đỡ lấy bàn tay run rẩy, còn chút sức lực nào của sản phụ, giúp cô xuống tên . Nét chữ dù méo mó, thành hình nhưng sức mạnh của việc tự quyết định vận mệnh của chính lúc bùng nổ mạnh mẽ trong lòng cô gái .
May mắn , ca phẫu thuật diễn suôn sẻ, em bé chào đời bình an, cả lẫn con đều qua cơn nguy kịch.
Khi Ôn Đường bước khỏi phòng phẫu thuật, cô mới thấy hai gọi là nhà lật đật chạy đến.
“Bác sĩ, vợ thế nào ?” Một đàn ông vội vã hỏi: “Con sinh ? Có con trai ?”
Một phụ nữ lớn tuổi cùng cũng sốt sắng: “Đứa bé khỏe mạnh bác sĩ? Nếu là con trai thì quá .”
Nghe những câu hỏi dồn dập của họ, chân mày Ôn Đường càng nhíu c.h.ặ.t hơn. Lúc sản phụ nguy hiểm và khó khăn nhất thì thấy mặt mũi họ , giờ việc đầu tiên họ quan tâm chỉ là giới tính của đứa trẻ.
Cô trả lời câu hỏi của họ mà lạnh lùng hỏi ngược : “Lúc sản phụ phòng mổ, các ở ? Lúc cần nhà ký tên, các mất ?”
Trong lòng cô đầy phẫn nộ nên ngữ khí cũng chẳng mấy .
Bà chồng thì lập tức sa sầm mặt mũi, nhưng vì nể cô là bác sĩ nên bà nén giận, lý sự một cách đầy đương nhiên: “Em gái nó ở nhà của cô tay tự t.ử, với con trai đưa nó cấp cứu chứ, vấn đề gì ?”
“Đương nhiên là vấn đề gì.” Ôn Đường lạnh, sang đàn ông : “ hai cùng , chẳng lẽ thể chia một ở với sản phụ ? Anh lúc bàn mổ cô suýt chút nữa là mất mạng ?”
“Anh chồng kiểu gì ?”
Người đàn ông sững sờ, rõ ràng là tình hình nghiêm trọng đến thế, vẻ mặt lộ rõ sự hối và lúng túng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/khi-toi-khong-con-can-anh-nua/chuong-25.html.]
Ôn Đường dù gia đình họ mâu thuẫn gì, nhưng dù thế nào nữa, cũng nên để một sản phụ vượt cạn cô độc như .
Bà chồng thấy Ôn Đường chỉ trích con trai thì lập tức “nhảy dựng” lên như đỉa vôi.
“Cô gì con trai đấy? Nó là chồng thì trai nữa ?”
“Em gái nó của cô tay sắp c.h.ế.t đến nơi , nó lo lắng quá nên chú ý đến bên thì cô ?”
“Vả sinh con thôi chứ gì to tát , hồi sinh con ổng ẹo như nó , cũng cần túc trực bên cạnh.”
“Hỗn hồ, cô bảo em gái quan trọng hơn là cái thứ ngoài gả về như nó quan trọng hơn?”
Bà cứ thế mắng xối xả hết câu đến câu khác, dòng hiếu kỳ tụ tập xung quanh ngày càng đông. Người chồng gây chuyện, sức kéo bà khuyên ngăn nhưng bà càng đà, chỉ thẳng tay mặt Ôn Đường mà quát: “Cái loại bác sĩ như cô, gì mà dám đổ tội cho con trai , mau xin con trai ngay lập tức!”
Ôn Đường bình thản bà đang phát điên gào thét, cô giận mà còn bật :
“Bác , xin khác, chỉ đỡ đẻ thôi. Bác xem con trai bác cần giúp một tay ?”
“Cô! sẽ khiếu nại cô… kiện cô!” Bà tức đến mức ôm n.g.ự.c, gào lên:
“Con trai là luật sư lừng danh đấy, cô cẩn thận nó kiện cho tán gia bại sản bây giờ!”
Bà vốn luôn lấy con trai niềm tự hào, cậy cái danh luật sư của con mà ngang ngược sợ ai, thậm chí còn buông lời đe dọa. Bởi lẽ bình thường chẳng ai dính dáng đến luật sư, càng vướng kiện tụng. Bình thường ngoài nể nang nhường nhịn, thành bà càng ngày càng coi trời bằng vung.
Thế nhưng Ôn Đường xong, gương mặt chẳng lộ lấy một nét sợ hãi, ngay cả ngữ khí cũng nhạt nhẽo:
“Mời bác cứ tự nhiên.”
Cô đều là sự thật, chẳng gì sợ cả.
Nhìn chồng và bà chồng mặt, Ôn Đường chỉ thấy xót xa cho sản phụ . Dù tình hình con họ định, cô cũng chẳng hai thêm một giây nào nữa, dứt lời liền định lách qua họ để rời .
bà chộp lấy vạt áo cô, nhất quyết buông:
“Cô xin con trai thì hôm nay đừng hòng hết!”