Khi Tôi Không Còn Cần Anh Nữa

Chương 13

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Gần như một chút do dự, Ôn Đường lập tức bật dậy, vội vã chạy khỏi khoang hạng thương gia về phía phát tiếng kêu.

là bác sĩ sản phụ khoa, để cấp cứu cho!”

Khi Ôn Đường chạy đến nơi, sản phụ sinh xong. Người phụ nữ mặt cắt còn giọt m.á.u, thấy Ôn Đường như vớ cọng rơm cứu mạng cuối cùng, giọng run rẩy:

“Bác sĩ, xin cô… hãy cứu lấy con !”

Ôn Đường xuống, sản phụ đang cẩn trọng nâng một khối màng t.h.a.i chỉ nhỏ bằng bàn tay, bên trong bao bọc lấy t.h.a.i và đứa trẻ sơ sinh. Cô nhíu mày, trấn tĩnh hỏi:

“Chị m.a.n.g t.h.a.i bao nhiêu tuần ?”

“Chỉ mới 26 tuần thôi.”

Ôn Đường lập tức căng thẳng. Lúc , hai bác sĩ khác máy bay cũng tin mà chạy đến hỗ trợ. Vì họ chuyên về sản khoa nên chỉ thể phối hợp theo chỉ dẫn của cô.

Ở độ cao vạn mét, điều kiện y tế vô cùng hạn chế, Ôn Đường chỉ kịp đeo găng tay xé màng t.h.a.i .

Đứa bé sơ sinh trắng bệch, tứ chi lạnh toát, tình hình vô cùng nguy kịch.

“Lấy túi nước nóng và chăn đây, nhanh lên!” Cô thực hiện các biện pháp cấp cứu lệnh dứt khoát.

Trong khoang máy bay, tim ai nấy đều thắt , ánh mắt đều đổ dồn về phía Ôn Đường. Mãi cho đến khi nhịp tim của đứa bé dần phục hồi, tất cả mới thở phào nhẹ nhõm.

Ở khoang hạng thương gia, Úc Đình Mục liếc Ôn Đường đang đưa tay lau những giọt mồ hôi lấm tấm trán, nhanh ch.óng thu hồi tầm mắt.

Máy bay hạ cánh khẩn cấp xuống sân bay gần nhất. Ba vị bác sĩ luân phiên thực hiện ép tim ngoài l.ồ.ng n.g.ự.c cho đứa trẻ, Ôn Đường cũng dám lơ là một giây phút nào.

Sau khi hạ cánh, cô theo xe cứu thương đưa con sản phụ đến thẳng bệnh viện. Từ trung cho đến khi viện, cô thực hiện ép tim liên tục suốt hơn một giờ đồng hồ.

Cho đến khi đứa bé đưa phòng cấp cứu, cô mới buông lỏng dây thần kinh đang căng như dây đàn, bàn tay buông thõng bên hông run rẩy vì tê dại.

Đợi đến khi tình hình của cả lẫn con định, Ôn Đường mới yên tâm rời , sân bay để chuyến bay khác do hãng sắp xếp. Khi máy bay thuận lợi hạ cánh, Ôn Đường về đến nhà thì là hai giờ sáng.

Vừa mới tắm xong bước khỏi phòng tắm, điện thoại của cô vang lên thông báo tin nhắn mới.

Ôn Đường cầm máy lên xem. Đó là một yêu cầu kết bạn WeChat từ một lạ. Cô do dự một lát cũng nhấn đồng ý.

Vừa mới kết bạn xong, đối phương lập tức gửi tới một dòng tin nhắn:

[Ôn Dương, rốt cuộc chị cái gì ?]

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/khi-toi-khong-con-can-anh-nua/chuong-13.html.]

[Bây giờ trong đầu Kỳ An là chị, đến mặt em cũng chẳng thèm lấy một !]

Ôn Đường cũng chẳng ngờ khi cô chặn của Tống Từ, cô vẫn thể kiên trì tìm cách liên lạc với như thế . Nhớ dòng trạng thái “công khai chủ quyền” mà thấy trang cá nhân của cô khi , cô khẽ nở nụ mỉa mai, gõ chữ trả lời:

[Chẳng cô và Giang Kỳ An sớm ở bên ?]

[Vị trí đó cũng nhường cho cô , cô còn gì mà lòng nữa?]

Cô rõ ràng thành cho bọn họ đúng như tâm nguyện, thế nhưng Tống Từ hiển nhiên là vẫn thấy thỏa mãn.

[Ôn Đường, chị tất cả những chuyện rõ ràng là cố ý! Cố ý khiến Kỳ An thể nào quên chị!]

Nhìn dòng tin nhắn Tống Từ gửi đến, Ôn Đường thấy nực , nhưng sâu trong lòng cũng thoáng qua một tia khoái lạc thầm kín.

[Cô “ánh trăng sáng” khiến day dứt khôn nguôi, vợ danh chính ngôn thuận của ?]

[Tống Từ, tham lam quá mức là dễ trời phạt lắm đấy.]

Gửi xong câu , Ôn Đường cũng chẳng còn tâm trí mà dây dưa với cô nữa, cô dứt khoát đưa Tống Từ danh sách đen một nữa.

Nghĩ về những chuyện trải qua máy bay khi về nước, Ôn Đường nhận vẫn thể buông bỏ sứ mệnh và ước mơ của một bác sĩ. Cô gọi điện cho chủ nhiệm khoa, bày tỏ ý định bệnh viện tiếp tục công tác.

Giây phút chủ nhiệm lời chào mừng, Ôn Đường mới thực sự thở phào nhẹ nhõm.

Sáng sớm hôm , Ôn Đường lái xe đến bệnh viện để thủ tục phục chức.

Khi qua một ngã tư lớn, đèn giao thông chuyển xanh, xe của cô mới khởi hành thì một phụ đang dắt con nhỏ mải cúi đầu điện thoại, chú ý nên bước chân xuống vạch kẻ đường đúng lúc đèn bộ chuyển sang đỏ.

Đứa trẻ đùa chạy băng băng vạch sang đường, mắt thấy sắp đ.â.m sầm đầu xe. Ôn Đường co rút đồng t.ử, vội vàng đ.á.n.h lái gấp đạp lút phanh để tránh.

Chẳng ngờ đúng lúc đó một chiếc xe khác đang tới giao lộ, chỉ thấy một tiếng “rầm” vang dội—

Đầu của hai chiếc xe va quẹt dữ dội. May mà đối phương phản ứng kịp thời, Ôn Đường cũng phanh đúng lúc nên mới gây t.a.i n.ạ.n t.h.ả.m khốc nào.

Vừa mới hồn, thấy logo xe Maybach của đối phương, sắc mặt Ôn Đường càng tệ hơn.

Vị phụ vượt đèn đỏ dắt theo đứa nhỏ c.h.ế.t trân vì hoảng sợ, đứa bé thét lên ôm c.h.ặ.t lấy chân cha . Người đàn ông đó tuy nhận đó là xe Maybach nhưng sơ qua cũng đó là loại xe sang đắt đỏ, bản vốn chẳng thể đền nổi nên sợ đến mức mặt cắt còn giọt m.á.u.

Tại ngã tư đại lộ, dòng xe cộ vẫn tấp nập qua , đường cũng chẳng ai dừng chân, chỉ liếc bọn họ bằng ánh mắt thương hại hoặc ái ngại vội vã bước .

Ôn Đường vội mở cửa xe, bước xuống kiểm tra.

Bạn cần đăng nhập để bình luận