Khi Tôi Không Còn Cần Anh Nữa

Chương 11

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nghĩ đến đó, khóe môi Giang Kỳ An nhếch lên, buột miệng :

“Gọi là Giang Ngộ .”

Còn tên ở nhà thì cứ đợi xem Ôn Đường đặt là gì.

Tống T.ử , nụ càng thêm sâu:

“Tên quá, chắc chắn bé sẽ thích lắm. Vậy từ giờ chúng gọi bé là Tiểu Ngộ nhé.”

Giang Kỳ An sực tỉnh, nhíu mày đính chính:

“Cô hiểu lầm .”

“Đó là cái tên dành cho con của và Ôn Đường.”

Tống T.ử sững sờ trong giây lát:

“Kỳ An, định con với cô thật ?”

Sự im lặng của Giang Kỳ An khiến cô bắt đầu hoảng loạn. Tống T.ử níu lấy tay , giọng run rẩy đầy vẻ tin nổi:

“Em vốn chẳng yêu cô , kết hôn cũng chỉ là để chọc tức em thôi mà.”

giờ em về , Kỳ An, chúng thể từ đầu. Lần em hứa sẽ bao giờ rời xa nữa…”

nghĩ là cần .”

Giang Kỳ An đôi mắt đỏ hoe của cô , bình thản rút tay :

“Lúc cô mới về, cũng từng hoang mang cảm giác của dành cho cô là gì.”

giờ thông suốt .”

Anh bằng ánh mắt xa xăm và đầy xa cách:

“Đó hẳn là tình yêu dành cho cô, mà đúng hơn là sự tiếc nuối và cam tâm về quá khứ.”

“Hiện tại yêu, và định sẽ cùng cô hết cuộc đời . Giữa chúng , tất cả là quá khứ .”

“Trung tâm chăm sóc sinh đặt cho cô theo đúng yêu cầu đó.”

“Cô hãy nghỉ ngơi cho . Những gì cần giúp cũng giúp , chúng đừng gặp nữa.”

Ngày hôm đó, khi chuyện và bước khỏi cổng bệnh viện, Giang Kỳ An mới thực sự cảm thấy nhẹ lòng.

lúc , tiếng thông báo tin nhắn vang lên, kéo những suy nghĩ m.ô.n.g lung của trở . Là quần áo đặt cho đứa trẻ tương lai và váy bầu cho Ôn Đường giao tới nơi.

Giang Kỳ An màn hình, nỗi nhớ Ôn Đường bỗng chốc dâng trào mãnh liệt. Anh chợt thèm giọng của cô vô cùng. Theo bản năng, nhấn nút gọi .

Thế nhưng, đáp chỉ là những tiếng tút dài vô vọng—

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/khi-toi-khong-con-can-anh-nua/chuong-11.html.]

“Thuê bao quý khách gọi hiện nhấc máy…”

Giang Kỳ An nhíu c.h.ặ.t mày, thử gọi nữa nhưng bên tai vẫn chỉ tiếng nhạc chờ máy móc vọng .

Chuyện gì đang xảy ?

Ôn Đường bao giờ bắt máy của .

Anh chằm chằm màn hình điện thoại, nhớ quên mất múi giờ chạy về nước, bốn giờ sáng gọi cho cô, cô vẫn lờ đờ máy hỏi chuyện gì.

Vậy mà bây giờ, cuộc gọi cứ như đá ném xuống đáy bể.

Cô đang bận phẫu thuật ? Hay đang họp ở bệnh viện? Giang Kỳ An chẳng thể nghĩ lý do nào khác.

Anh liếc đồng hồ, cố gắng nén cảm giác bồn chồn lo sợ đang trỗi dậy trong lòng. Anh tự nhủ chắc chắn khi xong việc cô sẽ gọi cho ngay thôi.

Buổi chiều, tiếng chuông cửa vang lên.

Giang Kỳ An mở cửa, ủy thác đấu giá đang bên ngoài, đưa cho món đồ đấu giá thành công kèm theo xấp tài liệu cần ký nhận.

Sau khi ký xong, thanh toán nốt phần tiền hoa hồng còn . Người ủy thác vốn rõ giá trị của viên kim cương hồng , thấy Giang Kỳ An tay hào phóng như thì mỉm hỏi:

“Ông Giang đấu giá món là dành cho vợ ạ?”

Nghe , Giang Kỳ An bất giác tưởng tượng cảnh Ôn Đường đeo chiếc nhẫn lên tay, đuôi mắt dài của ánh lên vẻ dịu dàng, khẽ ừ một tiếng.

“Vợ ông đúng là hạnh phúc thật đấy.”

Người đó cảm thán một câu, để lời chúc mừng rời .

Giang Kỳ An chiếc nhẫn kim cương trong tay, đầu tiên hiểu thế nào là cảm giác “lòng nóng như lửa đốt”, chỉ bay về nhà ngay lập tức.

Thế nhưng cho đến tận ngày hôm , Ôn Đường vẫn hề liên lạc với , tin nhắn WeChat cũng chẳng hồi âm lấy nửa chữ. Giang Kỳ An thực sự cảm thấy gì đó .

Anh một nữa gọi của cô, nhưng đầu dây bên trực tiếp báo:

“Số máy quý khách gọi hiện thực!”

Tại ? Tại thực?!

Giang Kỳ An bàng hoàng chằm chằm điện thoại. Nỗi nhớ nhung cuộn cuộn ban nãy ngay lập tức thế bởi sự bất an và hoảng sợ tột độ.

Anh tìm đủ cách để liên lạc nhưng tung tích gì của Ôn Đường. Giọng máy móc từ tổng đài như rút cạn chút lý trí cuối cùng của .

Giang Kỳ An thể đợi thêm đến ngày bay về theo lịch trình. Anh vội vã xin đổi ca với một nhóm đồng nghiệp khác cũng đang ở Paris, mua ngay tấm vé máy bay sớm nhất trong ngày để về nước.

Khi máy bay hạ cánh, đồng hồ chỉ ba giờ sáng. Giang Kỳ An dùng tốc độ nhanh nhất, dừng dù chỉ một giây để lao thẳng về nhà.

Mở cửa bước , căn nhà vẫn giữ nguyên dáng vẻ như lúc rời , lấy một sự xê dịch. chính sự tĩnh lặng đổi càng phóng đại nỗi bất an trong lòng . Chẳng lẽ từ ngày bay Paris, Ôn Đường từng về nhà ?

Anh dồn dập bước phòng ngủ, phản ứng đầu tiên là mở tủ quần áo .

Chỉ còn quần áo của .

Bạn cần đăng nhập để bình luận