Giọng của truyền qua điện thoại, trầm thấp mà vô cùng dịu dàng.
“Úc Đình Mục, hóa cũng dịu dàng cơ đấy…”
Đầu dây bên im lặng hai giây, vang lên một tiếng nhẹ: “ chỉ sợ cô cúp máy xong lăn lề đường ai nhặt, lúc tỉnh dậy thấy nhật ký cuộc gọi đòi truy cứu trách nhiệm của thôi.”
Quả nhiên, đây mới đúng là Úc Đình Mục.
Ôn Đường thầm bĩu môi, thời gian dự kiến ứng dụng đặt xe mà thấy nản lòng: “Tận mười phút nữa cơ …”
“Hủy chuyến đó .” Úc Đình Mục dừng một chút dứt khoát : “Gửi địa chỉ qua đây, bảo đến đón cô cho an .”
Phía bên Úc Đình Mục thỉnh thoảng vài tiếng tạp âm, hình như cũng đang bận việc ở bên ngoài.
“Không cần… cần phiền phức thế , để đặt xe khác là .” Ôn Đường thật sự phiền .
Cuối cùng, vẫn là Ngải Thiên bên cạnh giật lấy máy báo địa chỉ cho Úc Đình Mục.
Cúp máy xong, Ngải Thiên nhịn mà tra hỏi: “Ai mà nãy điện thoại của mày thế? Mày quen từ bao giờ mà tao nhỉ?”
Ba câu hỏi liên tiếp khiến Ôn Đường phản ứng kịp.
“Tao nhớ là… với mày mà.” Ôn Đường nấc cụt một cái vì say, đôi mắt lim dim bệt xuống lề đường cùng Ngải Thiên: “Là cái xem mắt mà tao giới thiệu tuần .”
“Hóa là ?”
…
Mười lăm phút , một chiếc Maybach sang trọng từ từ tấp lề đường.
Úc Đình Mục xuống xe thấy Ôn Đường trong bộ váy xanh nước biển đang gối đầu lên tay, ngoan ngoãn chờ cùng bạn.
Anh sải bước tiến gần, liếc gương mặt đỏ bừng vì men rượu và ý thức bắt đầu m.ô.n.g lung của Ôn Đường, đó sang Ngải Thiên vẫn còn tỉnh táo: “ đưa các cô về.”
Ngải Thiên âm thầm đ.á.n.h giá Úc Đình Mục một lượt, lúc mới thấy yên tâm phần nào.
Cô vội xua tay: “Thôi thôi, em tự bắt xe , đưa về an là .”
Úc Đình Mục cũng ép, khẽ gật đầu.
“Vậy , sẽ bảo cô gọi điện cho cô khi về đến nhà.”
Ngải Thiên đồng ý rời .
“Sao cũng đến đây?” Ôn Đường ngước Úc Đình Mục, ngạc nhiên: “Chẳng bảo đến đón thôi ?”
Dù trông lúc nào cũng bận rộn như lấy một phút nghỉ ngơi.
“ ở gần đây, tiện đường.” Úc Đình Mục thản nhiên đáp.
Ôn Đường “ồ” một tiếng, loạng choạng dậy, nhưng gót giày cao gót vô tình trẹo, cả mất thăng bằng ngã nhào về phía mặt đường xi măng.
Giây tiếp theo, cô rơi gọn một vòng tay ấm áp và vững chãi.
“Cẩn thận chút.” Úc Đình Mục vòng tay ôm lấy cô, giọng thanh lãnh vang lên bên tai.
một trận trời đất cuồng khiến đầu óc Ôn Đường càng thêm choáng váng. Cô vô thức tìm kiếm thứ gì đó mát mát để tỉnh táo , thế là cứ thế rúc đầu l.ồ.ng n.g.ự.c đang mặc bộ vest cao cấp của .
Lớp vải vest trơn nhẵn, mát rượi khiến cô kìm mà cọ cọ gò má đang nóng bừng vì cồn.
“Đừng quậy nữa.” Úc Đình Mục trầm giọng, thở chút khàn đặc. Anh bế bổng cô lên theo kiểu công chúa, xoay về phía xe.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/khi-toi-khong-con-can-anh-nua/chuong-21.html.]
Tài xế nhanh nhảu mở cửa : “Úc tổng, tiếp theo về biệt thự đưa tiểu thư về nhà ạ?”
Úc Đình Mục do dự một lát. Ôn Đường say khướt thế , đưa về nhà cũng chẳng ai chăm sóc. Hơn nữa khu cô ở khá đông đúc, nếu để thấy đưa cô về trong tình trạng thì e là ảnh hưởng đến danh tiếng của cô.
Anh suy nghĩ nhanh đáp: “Về biệt thự.”
Dừng một chút, nhớ điều gì đó: “Tiện thể gọi điện báo dì Chu chuẩn sẵn một bát canh giải rượu.”
Tài xế gật đầu, đóng cửa xe cho hai .
Úc Đình Mục nhẹ nhàng đặt Ôn Đường xuống ghế, đang định chống tay lui . tay Ôn Đường nắm c.h.ặ.t lấy cà vạt của chịu buông, buộc cúi xuống thẳng cô.
Ôn Đường khi say bạo dạn hơn bình thường nhiều.
Úc Đình Mục cô lúc tỉnh táo, nhưng cũng dùng sức giật cà vạt , chỉ nhẹ nhàng nhắc nhở: “Em nắm nhầm thứ , buông tay .”
Ôn Đường nhíu mày, vẻ hài lòng khi khác chỉ sai, cô dùng lực kéo một cái, khiến cách giữa hai càng thu hẹp .
Đôi mắt đào hoa sâu thẳm của dần phóng đại mắt, Ôn Đường nín thở một giây: “Đẹp trai thật đấy.”
Động tác Úc Đình Mục khẽ co rút, bàn tay thon dài gõ nhẹ lớp kính ngăn cách riêng tư ở hàng ghế .
Hai tiếng “cộc cộc” thanh thúy.
Tài xế cực kỳ ý, lập tức kéo kín vách ngăn và buông rèm cửa sổ.
Ôn Đường lẩm bẩm: “Úc Đình Mục, về nhà thật nhanh…”
“Được.” Ngữ khí của dịu dàng như đang dỗ dành trẻ nhỏ.
“Úc Đình Mục, tháo giày cao gót , mệt quá…”
“Được.”
Anh một tay giữ lấy cổ chân cô, động tác phần vụng về nhưng cực kỳ cẩn thận, chậm rãi giúp cô tháo giày. Lòng bàn tay rộng lớn của dễ dàng bao trọn lấy cổ chân cô, mang theo một nóng hổi hổi.
Vì cô mặc váy, dù là váy dài nhưng vẫn tinh tế đắp thêm một tấm chăn mỏng lên cô.
“Úc Đình Mục…”
“Ơi?”
Úc Đình Mục gì, ánh đèn mờ ảo trong xe, rũ mắt, hàng mi dài đổ xuống một cái bóng đẽ nơi quầng mắt, che giấu những cảm xúc khó đoán.
Đường nét gương mặt sâu thẳm, sống mũi cao thẳng, bờ môi bạc mỏng, từng đường nét đều hảo đến mức khiến bất cứ ai cũng ngắm thêm vài .
Ôn Đường cũng ngoại lệ, cô đưa tay áp lên mặt , xoay trái xoay để ngắm cho bằng thích.
Sự cảm thán trong lòng cứ thế tuôn thành lời: “Phục thật đấy, thể trai đến mức cơ chứ…”
Yết hầu Úc Đình Mục trượt lên trượt xuống, nắm lấy bàn tay đang loạn của cô, khẽ nhíu mày thở dài: “Sau đừng uống rượu nữa.”
“Tửu lượng thế nào còn ? Con gái say rượu taxi nguy hiểm…”
Ánh mắt Ôn Đường mơ màng, bộ sự chú ý đều dồn khuôn mặt cực phẩm đang ở sát sạt .
là chỗ nào để chê. Từ ngoại hình cho đến tính cách, đều hảo.
Dù hứa hẹn điều gì, nhưng cô cảm nhận Úc Đình Mục quan tâm đến cảm xúc của cô, lo lắng cho sự an của cô.
Có lẽ… mối quan hệ của họ thể tiến thêm một bước nữa?