Hình Thiên
Chương 8
Sau này học lên tiến sĩ, anh ta lại giới thiệu tôi với giáo sư Ngô Hành, từ đó tôi được làm học trò của ông.
Như thể vô hình trung, Triệu Văn Lỗi đang dẫn dắt tất cả.
Nếu đoán không nhầm, từ khi giáo sư trở về từ Tây Tạng, cho đến khi tôi đến đây, đều do anh ta thao túng sau lưng…
Nhưng mục đích của anh ta là gì?
Cuối cùng, ý thức tôi dần dần tỉnh táo. Nhưng mí mắt rất nặng, căn bản không thể mở ra, người cũng không thể cử động.
"Tất cả mọi người của hai tộc, đều đã được triệu hồi rồi chứ?"
Đây là giọng của Triệu Văn Lỗi.
Có người đáp: "Đã triệu hồi toàn bộ."
"Những kẻ thức tỉnh nhân tạo trong bụng bò Tây Tạng, xác nhận đã ra hết rồi chứ?" Triệu Văn Lỗi lại hỏi.
"Đều ra rồi, tuy rằng việc cắt thủ công, tách thân và đầu có tổn hại nguyên khí nhưng sau khi hấp thụ hết tinh hoa huyết nhục của bò Tây Tạng, cơ bản đều không sao."
"Tốt lắm, chỉ cần chúng ta dung hợp toàn bộ, Hình Thiên mới sẽ tái hiện nhân gian!" Triệu Văn Lỗi cuối cùng nói: "Đến lúc đó, chinh phạt bắt đầu, loài người sẽ chỉ còn tộc Vô Thủ và tộc Phi Lô!"
Thì ra năm mười lăm tuổi đó, anh ta lừa tôi. Trước đó nghe anh ta nói, tôi thật sự cho rằng, tất cả loài người đều là hai tộc này.
Không biết từ khi nào, tôi lại có thể nhìn thấy.
Giống như linh hồn xuất khiếu, tôi thấy Triệu Văn Lỗi đang nói chuyện với một người tộc Vô Thủ cao lớn, ở xa xa vô số người tộc Vô Thủ và tộc Phi Lô như đàn kiến, chen chúc bám lên bộ xương khổng lồ.
Lúc này, gần như không nhìn thấy xương nữa.
Giống một người khổng lồ không có da, toàn thân là huyết nhục đỏ tươi!
Đột nhiên, đồng tử tôi co rút!
Tôi nhìn thấy mình trên người gã khổng lồ đầy nhớt nhầy đó, đang bị khối thịt nhúc nhích bao bọc, sắp hoàn toàn chìm vào trong.
Tôi không phải người tộc Vô Thủ cũng không phải người tộc Phi Lô, tại sao cũng…
Bụp…
Bên cạnh Triệu Văn Lỗi, người tộc Vô Thủ cao lớn nhảy lên người "Hình Thiên", dần dần hòa vào trong đó, tan biến.
Tôi như rơi vào hầm băng.
Cứ tiếp tục như vậy, e rằng bị khối thịt nuốt chửng, chính là ngày c.h.ế.t của tôi.
Nỗi sợ hãi khổng lồ ập đến, tôi muốn mở mắt ra nhưng mí mắt như bị đổ chì, tuyệt vọng dâng trào.
"Trở thành ta, không tốt sao?"
Trên người gã khổng lồ như có hàng ngàn cái miệng, đồng loạt gầm lên: "Hình, là g.i.ế.c chóc. Hình Thiên, kẻ thề g.i.ế.c c.h.ế.t Thiên Đế, cuối cùng sẽ trở lại!"
Nhìn tên quái vật xấu xí méo mó trước mắt, tôi theo bản năng bài xích.
Gào thét khàn giọng: "Không! Tôi không muốn!"
Đùng một tiếng.
Tôi đột ngột mở mắt ra, nhìn chàng trai trẻ trước mắt, kinh hô: "Em trai, sao em lại đến đây?"
14
"Anh, năm đó đi chơi nhà bà ngoại xong, anh cứ bắt em chia sẻ vị trí với anh."
Em trai lắc lắc điện thoại, bất đắc dĩ nói: "Cảnh sát nói anh mất tích, em liền tìm đến đây."
Nói xong, em ấy đưa tay kéo tôi dậy.
"Ừ, được rồi."