Hình Thiên
Chương 1
Giáo sư của tôi đi khảo sát ở Tây Tạng, khi trở về thì tinh thần hoảng loạn.
Ông ấy cứ lặp đi lặp lại một câu:
"Cá mọc cánh, bò Tây Tạng thích ăn đá, con người không cần đầu!"
Ngày hôm sau, ông ấy tự sát.
Camera giám sát cho thấy, ông ấy đã dùng axit sunfuric đậm đặc, hòa tan toàn bộ phần đầu của mình.
Mọi người đều kinh hãi trước sự quyết tuyệt của giáo sư nhưng tôi hiểu ông ấy.
Ông ấy cũng giống như tôi, đã nhìn thấy chân tướng của thế giới.
Từ năm mười lăm tuổi, sau khi nhìn thấy chân tướng ấy, tôi đã không ít lần muốn c.h.ặ.t bỏ đ.ầ.u mình…
1.
Bạn đã từng nghe nói về Shangri-La* chưa?
(Shangri-La*: là một địa điểm hư cấu được miêu tả trong tiểu thuyết năm 1933, trong tiểu thuyết này, "Shangri-La" là một thung lũng huyền thoại, dẫn đến từ một tu viện Lạt-ma giáo, nằm trong vùng phía tây cuối dãy núi Côn Lôn.)
Không phải thành phố Shangri-La nằm ở vùng ranh giới ba tỉnh Vân Nam, Tứ Xuyên và Tây Tạng mà là cõi cực lạc chỉ tồn tại trong truyền thuyết.
Đó là một vùng đất bí ẩn, thanh tịnh, giống như Utopia hay Đào Hoa Nguyên.
Một tuần trước, giáo sư Ngô Hành của tôi gửi tin nhắn, tuyên bố đã tìm thấy nơi này.
Không ai biết ông ấy đã nhìn thấy gì, trải qua những gì.
Chỉ biết rằng sáng nay, trong đoàn khảo sát ba người do giáo sư dẫn đầu, chỉ có một mình ông ấy trở về.
Hai vị đàn anh đi cùng, đều mất tích.
Còn bản thân giáo sư, dường như bị kích động tinh thần mạnh, thần trí không rõ ràng, hiện đang được điều trị tại bệnh viện.
Ngay khi nhận được tin, tôi liền vội vàng đến đó.
Vừa đến trước cửa phòng bệnh, hai cảnh sát đi ra, tôi vội vàng hỏi:
"Đồng chí cảnh sát, tình hình của giáo sư thế nào rồi?"
Viên cảnh sát dẫn đầu lắc đầu: "Chấn thương tinh thần của giáo sư Ngô rất nghiêm trọng, hiện tại không thể giao tiếp hiệu quả."
"Về hai người mất tích của đoàn khảo sát, chúng tôi sẽ phối hợp với lực lượng cảnh sát và cứu hỏa Tây Tạng để tìm kiếm."
Tôi nói lời cảm ơn vì sự vất vả của họ.
Sau khi nói rõ lý do đến đây, họ cho tôi vào phòng bệnh.
Tôi quay đầu nhìn lại, giáo sư đang nằm sấp trên sàn nhà, điên cuồng vẽ gì đó lên giấy!
Miệng lẩm bẩm:
"Hề hề, con cá này mọc cánh… thảo nào bò lại khỏe như vậy… ăn đá mà lớn…"
Tôi nhẹ nhàng tiến lại gần, muốn xem ông ấy đang vẽ gì.
Đúng lúc này, cả người giáo sư như bị điểm huyệt, bỗng nhiên hoàn hồn rồi lại phát điên xé nát tờ giấy, nhét tất cả vào miệng!
"Không được xem! Không được xem! Không được xem!!"
"Y tá!"
Sắc mặt tôi tái mét, vội vàng ngăn ông ấy lại.
Mặc dù y tá và cảnh sát đã đến kịp thời nhưng giáo sư như người điên, đã nuốt toàn bộ những gì vẽ trên giấy.
Tôi ngây người nhìn những mảnh vụn giấy trắng trên tay mình, "Giáo sư, cái gì mà không được xem vậy?"