Hình Thiên

Chương 6

10

Tí tách~

Một màu đỏ lọt vào tầm mắt.

Tôi đột nhiên phát hiện, điện thoại của Trương Hâm đã rơi ra khỏi túi khi tôi ngã lúc nãy.

Chất nhầy chảy ra đã thấm đẫm nó.

Tôi nhặt một viên đá dẹt dài, cố gắng đẩy điện thoại ra khỏi chất nhầy.

Nhưng ngay sau đó, điện thoại đột nhiên bị chạm mạch, bốc khói.

Những tia lửa nhỏ như hạt vừng b.ắ.n ra, gần như ngay lập tức, chất nhầy bắt đầu bùng cháy dữ dội, không bao lâu sau, con bò Tây Tạng đã bị thiêu thành than.

Một vật đen sì lăn ra từ bụng con bò.

"Đây là..."

Chưa kịp phản ứng, xung quanh càng ngày càng nhiều bò Tây Tạng co giật, chất nhầy kỳ lạ dưới thân chúng không ngừng phun ra.

"Ụm bò~ "

Những con bò Tây Tạng kêu lên đau đớn rồi nhanh chóng không còn động tĩnh nữa.

Sau một hồi tiếng sột soạt, tôi kinh hãi nhìn cảnh tượng trước mắt, từ trong bụng bò Tây Tạng, có thứ gì đó bò ra!

Lại là thân người phủ đầy chất nhầy, không có đầu, lấy hai bầu v.ú làm mắt, rốn làm miệng...

Chui ra tất cả cũng không hoàn toàn là thân thể.

Trong bụng một số con bò, có đầu người trôi ra, lơ lửng giữa không trung.

Đàn ông, phụ nữ, già trẻ, đủ loại dung mạo.

Nhìn những "người" này, liên tưởng đến vết khâu trên bụng bò, trong đầu tôi nảy ra một ý nghĩ, "Có người đã khâu bọn họ vào trong đó sao?"

Một số loài động vật khi đường tiêu hóa không ổn định cũng sẽ ăn đá.

Những "người" này bị nhét vào bụng bò, đường tiêu hóa của bò Tây Tạng sao mà ổn định được.

Tôi đứng giữa "đám người", bọn họ coi tôi như không khí, cứ thế đi thẳng vào sâu trong hang động, như thể đang hành hương.

"Đàn em Từ, không muốn vào xem sao?"

Bên tai đột nhiên vang lên một giọng nói, khiến tôi giật mình.

Tôi cứng đờ quay đầu lại, nhìn thấy khuôn mặt quen thuộc, sắc mặt đại biến, "Anh...anh Triệu, sao anh lại thành ra thế này?"

Triệu Văn Lỗi trước mặt, chỉ còn lại một cái đầu đang trôi nổi!

Anh ta cười, nói: "Đàn em Từ, tôi đợi cậu đã lâu rồi, mau đi thôi."

"Đi đâu?" Tôi hỏi.

Triệu Văn Lỗi nhìn về phía sâu trong hang động, giọng nói đầy ẩn ý:

"Shangri-La thực sự."

Shangri-La thực sự...

Lý trí mách bảo tôi không nên đi sâu vào nữa nhưng trong tiềm thức dường như có một sự kêu gọi nào đó, khiến tôi theo bản năng muốn bước tiếp.

Bạn cần đăng nhập để bình luận