Qua vùng Hoàn Bắc, mưa phùn rả rích, núi non ngày càng cao v.út, sông suối cũng nhiều thêm. Ta mua một cái lưới đ.á.n.h cá, hễ gặp nước là xuống mò vài con cá tươi, thái lát thật mỏng.
Ghé qua các chợ b.úa nhà nông ven đường, mua thêm ít đậu phụ khô, dưa muối, phối với gia vị bí truyền của , nấu thành một nồi canh cá đậm đà, thơm nức mũi, vị chua cay miệng.
Húp xong bát canh cá, bao nhiêu khí nóng ẩm tích tụ trong do mưa dầm đều tống khứ ngoài bằng mồ hôi, quân sĩ ai nấy đều hô lên sướng râm ran.
Cá bắt nhiều, cho thêm nhiều ớt, nấu thêm nhiều canh, gửi cho phế Thái t.ử và mấy vị thị đang sinh bệnh một ít. Mấy nàng thị vã mồ hôi , cơ thể cũng khá khẩm hơn đôi chút.
💥Hi ! Bạn đang đọc truyện của nhà dịch Mây Trên Núi.
💥Follows Fanpage FB ( Mây Trên Núi ) để nhận thông báo ngay khi có truyện mới nhé!
Chỉ phế Thái t.ử là bệnh nhập tâm phế, giờ đây hình dung tiều tụy, sức tàn lực kiệt, thực sự nổi bao xa nữa.
Nếu là phạm nhân thông thường, c.h.ế.t cũng chẳng , năm nào đường phát phối chẳng một hai bỏ mạng.
phế Thái t.ử phận đặc biệt, Vương thống lĩnh sợ liên lụy nên sắp xếp nội thị phiên cõng , cuối cùng cũng lết tới Lĩnh Nam.
Qua Huy Châu tiếp về phía Nam trăm dặm, ăn xong một bát đậu phụ lông, vượt qua mấy ngọn núi sâu, chúng tới nơi lưu đày.
Lúc , thời tiết bắt đầu oi nồng, nhưng vẫn đến mức nóng bức khó chịu như trong tưởng tượng. Dưới bóng cây vẫn còn chút thanh lương.
Vương thống lĩnh bàn giao cho phủ nha địa phương xong xuôi, riêng biệt giải thích tình trạng của .
Phủ nha cấp cho một tờ lộ dẫn, cho phép tới các thôn xóm lân cận để nhập hộ tịch.
Trước khi , liếc phế Thái t.ử một cái, chắc cũng chẳng sống nổi mấy ngày nữa, nhưng đó việc nên bận tâm.
Ta khoác bọc nhỏ lên vai, dứt áo . Ta khẩn trương đường khi trời tối, nơi muỗi mòng độc xà quá nhiều, trời tối sẽ càng khó hơn.
Núi non Lĩnh Nam trùng trùng điệp điệp, cao chọc tầng mây, những con đường thể dường như đều do dòng nước xẻ núi mà thành.
Đi trong núi lâu, ngoài tiếng côn trùng kêu chim hót, mấy còn thoáng thấy tiếng hổ gầm. Tuy tiếng vang chừng ở xa nhưng cũng đủ khiến kinh tâm động phách.
Ta lôi đao g.i.ế.c cá khỏi bọc, giắt bên hông để thêm phần bạo dạn. Đến chiều tối ngày thứ tư, chỉ còn cách thôn Nguyên — nơi định tới — một ngọn núi nữa thôi.
Đường khỏi núi dần hiện rõ, nhưng dám tiếp, đành rắc bột t.h.u.ố.c đuổi rắn rết lên , vất vả leo lên một cái cây cao, định ngủ một giấc mai tiếp.
Vừa an tọa cành cây, lấy miếng bánh khô nhai ngấu nghiến thì bỗng thấy tiếng vó ngựa lạch cạch từ xa vọng .
Gió rừng thổi mạnh, tiếng hổ gầm vang lên âm u, lông tơ lưng dựng cả lên vì sợ.
Con lừa dường như kinh động, chạy loạn xạ dừng ngay gốc cây của , hất văng lưng xuống đất.
Người đất c.h.ử.i một câu:
"Đồ súc sinh!", giọng quen thuộc vô cùng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/giet-ca-mo-cuu-ay-moi-vui/9.html.]
Ta kỹ hình như tháp sắt , ướm hỏi một tiếng: "Thôi ca?"
Cái "tháp sắt" đó sững tại chỗ, kinh ngạc ngẩng đầu:
"Vân Nương, ?"
Tiếng hổ gầm càng gần hơn, luống cuống tụt xuống cây, kéo mạnh Thôi ca một cái:
"Mau cầm bọc hành lý lên cây, con lừa đó giữ nổi !"
Thôi ca vội vàng giật bọc đồ lưng lừa, giắt thanh phác đao tùy gốc cây cùng leo lên.
Huynh xuất quân hộ, cũng chút võ nghệ, cũng khỏe hơn nữ t.ử thường tình, nhưng gặp hổ thì cũng bằng thừa.
Cứ trốn cho lành.
Đợi đến khi cả hai leo lên cành cây rộng rãi lúc , con lừa sợ đến mức bốn vó chạy loạn, liều mạng lao sâu trong núi.
Gió rít gào, kinh động cả một vùng chim ch.óc, trong bóng đêm, chỉ thấy một cái bóng khổng lồ lao theo truy đuổi con lừa.
Ta và Thôi ca sợ đến mức quên cả nam nữ thụ thụ bất , ôm c.h.ặ.t lấy mà run bần bật. Đến nửa đêm, lâm viên dần yên tĩnh , hai chúng định thần thì thấy trời đầy rạng rỡ.
Ta ngượng ngùng đẩy Thôi Tuất :
"Thôi ca, tới tận đây? Bếp của tiểu thư cần nữa ?"
Thôi Tuất nắm c.h.ặ.t một cành cây, lắc mạnh lá rụng lả tả:
"Ta với tiểu thư, khỏi phủ để thành ."
"Hả?"
Đầu óc hiện muôn vàn nghi vấn, "Vị hôn thê của chẳng c.h.ế.t ?"
"Ta cưới ." Thôi Tuất nhỏ giọng .
Ta nhất thời phản ứng kịp, hỏi một câu:
"Cưới ai cơ?"
Huynh xoay , màn đêm tuy rõ gương mặt, nhưng thể thấy rõ đôi mắt sáng rực như những vì tinh tú.
"Cưới , Trương thị Vân Nương."