GIẾT CÁ MỔ CỪU ẤY MỚI VUI

5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/10yvpdg0Kf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ta ngờ rằng, cái "khổ" còn đắng hơn cả hoàng liên.

Mấy năm tuy triều đình mở ơn khoa, nhưng những kẻ lục dụng vẫn là môn sinh của các đại thế gia khi dời đô sang sông. 

Liễu Ngạn thi đỗ đồng thí, cái danh Tú tài, nhưng nếu tiến cử thì tuyệt đối qua nổi kỳ hương thí, trúng Cử nhân thì vẫn chỉ là dân thường, chẳng nghề ngỗng gì sinh nhai.

Hắn đành thử vận động cửa nẻo, tình cờ ở làng bên một vị Cử nhân mối quan hệ với nhà Vương tướng quân, chỉ cần hai trăm lượng bạc lo lót là thể Vương tướng quân tiến cử. 

Số tiền dành dụm bao năm qua, Liễu Ngạn thắt lưng buộc bụng giữ hết, cộng thêm tiền bán cả căn nhà tổ tiên cũng chỉ vặn hai trăm lượng.

Hắn tận mắt thấy vị Cử nhân đem bạc trong phủ họ Vương, một quản gia trong phủ tiếp đón đưa uống , đó bảo về nhà đợi tin .

Kỳ hương thí qua , Liễu Ngạn xem từ đầu bảng đến cuối bảng đều thấy tên , hai trăm lượng bạc coi như đổ sông đổ biển.

 Hắn sốt ruột tận kinh thành, ngày ngày chực ở cửa phủ Vương tướng quân.

 Vị quản gia cuối cùng cũng bớt chút thời gian gặp một , là thiếu gia nhà họ Vương ngang qua thấy tướng mạo bất phàm nên gặp mặt.

Tên quản gia dẫn vòng vèo, tới một nhã xá hẻo lánh, còn bắt tắm rửa xông hương. Trước khi gặp Vương thiếu gia, lẩm bẩm chuẩn lời thoại hết đến khác để mong để ấn tượng .

 Kết quả, mí mắt càng lúc càng nặng, khi mất ý thức, thấy một nam nhân trung niên bụng phệ bước phòng, đè lên .

Liễu Ngạn nhốt trong tư dinh đó suốt ba tháng, gọi trời trời thấu, gọi đất đất thưa. Hắn thắt cổ tự t.ử mấy nhưng tay chân bủn rủn vô lực, còn bỏ đói mấy ngày.

 Đợi đến khi kẻ đó chơi chán , còn lôi một đôi bình sứ vỡ trong phòng, nếu trả tiền sẽ giải lên quan phủ, ép bán Sở Phong Quán.

Lúc đó, cả như đập nát vụn, chỉ dựa một thở tàn mà gắng gượng sống sót ở chốn lầu xanh

Hắn nhan sắc, học vấn, nhanh ch.óng trở thành đầu bài của quán.

 Những kẻ quyền quý mà kiễng chân dâng bạc cũng gặp nổi thì nay đều thấy cả ở đây.

 Hóa kẻ giam cầm năm xưa chỉ là một thuộc nhánh phụ của nhà họ Vương, đến một chức quan mọn cũng .

Hắn bám lấy vị thiếu gia dòng đích nhà họ Vương, khiến kẻ lưu đày tới Lĩnh Nam cũng chỉ bằng vài câu thủ thỉ gối chăn. 

Hóa ít quan viên triều đình đều là môn khách xuất từ Sở Phong Quán như .

Giây phút đó, đạo tâm của thực sự vỡ nát. Hắn bắt đầu tận tụy hầu hạ ở chốn cho đến khi thành đầu bài, lấy lòng Thái t.ử phi, lôi kéo cả Thái t.ử.

💥Hi ! Bạn đang đọc truyện của nhà dịch Mây Trên Núi.
💥Follows Fanpage FB ( Mây Trên Núi ) để nhận thông báo ngay khi có truyện mới nhé!

 Hắn tích cóp ít bạc. Giờ nhiều tiền.

Hóa lời Đào Chi nhà bà góa Lý là thật. Đập nát hết xương cốt , rửa ráy sạch sẽ là sẽ tiền tài và quyền lực.

 Một ngàn lượng là khoản tiền đầu tiên kiếm . Hắn dám gặp , chỉ thể cầm tiền, ngày ngày đợi tới tìm.

Hắn , nếu còn bằng lòng đợi , đợi thành công danh toại sẽ nhất định rước về. Thái t.ử hứa hẹn cho tiền đồ , sắp khổ tận cam lai .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/giet-ca-mo-cuu-ay-moi-vui/5.html.]

Ta lắc đầu, trả nhành trâm bạc cho

Khoảnh khắc tỉnh táo vô cùng, giờ đây vì cái tiền đồ đó mà đến bản cũng nỡ vứt bỏ, thì cũng sẽ giống như cha mà vứt bỏ thôi.

Thấy trả trâm, cảm xúc của Liễu Ngạn đột nhiên kích động, đau đớn ôm n.g.ự.c nhanh ch.óng ngất . Ta sợ hãi nhảy dựng lên, vội vàng thăm dò thở, thấy vẫn còn sống.

 Mặt mũi nhưng nóng hầm hập, là dáng vẻ của kẻ dùng "Hàn thực tán" , loại t.h.u.ố.c hễ kích động là dễ ngất.

Chưa c.h.ế.t là , nếu giải thích cho thoát. Giờ đám quý nhân cái tật gì mà đều thích dùng t.h.u.ố.c tán.

 Thái t.ử điện hạ mỗi khi mở tiểu yến, lúc rượu nồng đều dùng tán. Đám đại quan quyền quý dùng xong thì cả đỏ bực, xõa tóc múa hát, miệng lảm nhảm cái gì mà "phơi phới như thành tiên".

Tiên chẳng thấy, chỉ thấy giống hệt gã điên mất trí ở làng . Ta đổ cho Liễu Ngạn một chén , dìu xuống tiểu sập, định rời thì tấm rèm phía đột nhiên vén lên.

Ta một vòng tay bế thốc lên, còn xoay cho mấy vòng.

 "Kẻ điên nào thế !"

 Ta thuận tay vớ lấy một cái bình định đập xuống, nhưng trong cơn ch.óng mặt rõ gương mặt kẻ đó.

Tay lập tức bủn rủn, là Thái t.ử điện hạ. Hắn xõa tóc, mắt đỏ ngầu, cũng dùng tán, còn là "Lưu tiên tán".

 Dùng loại t.h.u.ố.c xong bắt buộc giao hợp ngay nếu sẽ tổn hại thể. Nghe đám hầu trong phủ kể, Thái t.ử dùng t.h.u.ố.c xong từng đêm triệu năm vị thị cùng lúc.

Đầu óc trống rỗng, đến cả sức kêu cứu cũng quên sạch, chỉ dốc hết bình sinh đẩy Thái t.ử . Trong lúc giằng co, mũ đội đầu rơi xuống, xõa một mái tóc dài đen nhánh.

Thái t.ử rõ diện mạo của , ngón tay chạm lên môi , một viên t.h.u.ố.c lạnh lẽo nhét thẳng miệng .

 "Ngư nương, ngươi mặc nam trang trông còn thuận mắt hơn nữ trang đấy. Sau cần g.i.ế.c cá nữa, cùng cô một đôi thần tiên khoái lạc."

Ngày hôm đó, ban đầu là Thái t.ử, đó Liễu Ngạn tỉnh , Thái t.ử cùng , cùng ... Những chuyện đó còn nhớ rõ nữa, đúng hơn là nó quá t.h.ả.m khốc, nhớ .

Ta chỉ cảm thấy cả nóng như lửa đốt, nóng đến mức đầu đau như b.úa bổ. 

Ta đau đớn suốt bao nhiêu ngày trời, trong cơn mê man mới kéo nửa cái mạng già.

Lúc mở mắt , hầu hạ bên cạnh là Hạ Thiền — nha đầu nhóm lửa ở bếp, đang bón cho từng ngụm nước.

Thái t.ử đưa về phủ, trở thành vị thị thứ mười ba của , sống trong một căn phòng xa lạ của Thái t.ử phủ. 

Ta tĩnh dưỡng nửa tháng trời, Thái t.ử một cũng ghé qua, cũng cả, dường như trở thành một vô hình trong Đông Cung .

Sau trận đại bệnh, đây là đầu tiên bước chân khỏi viện.

 Thanh Bình viện nơi xa hậu trù là mấy, là viện lạc hẻo lánh nhất trong khu vực cư ngụ của quyến thuộc Đông Cung. Viện lâu ở, gạch xanh đất cũng vỡ vụn loang lổ.

Hạ Thiền tiến gần hỏi dặn dò gì . Ta ngẩn hồi lâu mới sực nhớ , nên về cái viện cũ để thu dọn đồ đạc.

 

Bạn cần đăng nhập để bình luận