GIẾT CÁ MỔ CỪU ẤY MỚI VUI

4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Những năm qua, bao giờ đứt liên lạc với Ngạn. Ta thắt lưng buộc bụng, gom góp từng đồng lẻ một trăm tám mươi lượng, cứ cách hai tháng nhờ gửi về cho .

 Ba tháng còn gửi thư tuyệt đối phụ lòng , đợi đến năm hai mươi lăm tuổi sẽ tới đón về thành .

Khi đó, kết quả nhất mà nghĩ đến là Ngạn giữ , lấy tiền cho để lén lút nạp một tiểu

Chuyện đó cũng chẳng , đợi về , nếu đó bổn phận thì giữ , bổn phận thì đuổi .

💥Hi ! Bạn đang đọc truyện của nhà dịch Mây Trên Núi.
💥Follows Fanpage FB ( Mây Trên Núi ) để nhận thông báo ngay khi có truyện mới nhé!

ngờ, thực tế còn tồi tệ hơn cả kết quả nhất. Huynh trở thành tiểu quan , còn là kiểu mà Thái t.ử phi ưa thích.

 Ta quá đỗi tuyệt vọng. Nam nhân chắc chắn là cần nữa! còn đòi tiền mồ hôi nước mắt dành dụm bấy lâu!

Tiểu quan ở Sở Phong Quán cũng từng thấy trong yến tiệc của Thái t.ử. Có kẻ dán c.h.ặ.t Thái t.ử kính một ly rượu, Thái t.ử liền tặng ngay một chiếc vòng ngọc tay

Chiếc vòng đó Lý tổng quản từng khoe khoang là trị giá ba ngàn lượng. Ta g.i.ế.c cá mười năm trời mới dành dụm một trăm tám mươi lượng!

Liễu Ngạn mở miệng là Giàu sang mờ mắt, giờ thì , để "phú quý đ.â.m" thẳng Sở Phong Quán luôn!

Ta gạt nước mắt, vỗ mạnh xuống bàn đá Thôi ca giật b.ắ.n :

 "Không , đòi một lời giải thích, đòi tiền của !"

Ta nam nhân gì, nhưng bằng hữu thì cũng khá chuẩn. Thôi ca là trượng nghĩa, nhất quyết đòi cùng đòi tiền.

 Huynh vỗ n.g.ự.c bảo:

 "Muội là phận nữ nhi bình dân đến Sở Phong Quán sợ là cửa nổi , chi bằng cải trang thành nam nhi, đưa .

 Vạn nhất đ.á.n.h , nắm đ.ấ.m như quả chùy sắt của cũng đồ bỏ, thể giúp nện vài cái."

Thôi ca còn chuẩn sẵn hai bộ nam trang bằng lụa là. Hai chúng mặc trông lòe loẹt, hệt như hai gã công t.ử bột, thuận lợi tiến Sở Phong Quán.

  chuyện tiếp theo thì chẳng thuận lợi cho lắm. Tú bà ở Sở Phong Quán nhất quyết cho chúng gặp Liễu Ngạn, là quý nhân đang lúc cao hứng, dám phiền.

Ta gãy cả lưỡi, mài mỏng cả môi mà mụ vẫn chịu thông cảm. Thôi ca sốt ruột, rút mười lượng bạc ném xuống bàn.

 Tú bà bấy giờ mới hớn hở mặt mày, :

 "Quý nhân đang dùng tán , Liễu Thanh lúc đang rảnh. Ta sẽ gọi ngay, nhưng hai vị gia đây chỉ thể chuyện trong nửa nén nhang thôi đấy, quý nhân từ trong cung tới, chúng đều đắc tội nổi."

Tú bà tươi hốt tiền thẳng, để xót của đến mức nghiến răng kèn kẹt.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/giet-ca-mo-cuu-ay-moi-vui/4.html.]

 Thế là mất thêm mười lượng, khoản nợ nhất định ghi lên đầu gã phụ bạc .

Tú bà lâu thì đẩy cửa bước . Một y phục rộng thùng thình, dáng vẻ bất cần, vạt áo lỏng lẻo còn lộ những vết đỏ hằn da thịt, đúng là vài phần "phong lưu danh sĩ" như lời Thái t.ử .

 Đó chính là Liễu Ngạn — giờ trở thành đầu bài.

Ta nháy mắt hiệu với Thôi ca, bảo sân loanh quanh một chút. Có vài lời c.h.ử.i bới, mặt tiện mở lời. 

Thôi ca lo lắng một cái cũng bước ngoài. Cánh cửa khép , rút xoạch thanh đao g.i.ế.c cá bên hông

Cãi giỏi, định dùng biện pháp mạnh luôn.

Đao còn kịp kề cổ, Liễu Ngạn "khuỵu" một cái quỳ sụp xuống. Chuyện giống kịch bản nghĩ chút nào.

Ta lùi hai bước:

 "Đầu gối nam nhi vàng, giờ tuy xương cốt ngươi mềm nhưng cũng gánh nổi cái quỳ của ngươi . Trả tiền những năm qua đưa cho ngươi, sẽ ngay lập tức."

Liễu Ngạn đỏ hoe vành mắt, từ trong túi tiền tùy lấy một xấp ngân phiếu nhét tay . Ta sơ lược đếm qua, ôi ơi, đủ cả ngàn lượng. 

Ta từ trong đó đếm hai trăm lượng bỏ túi, còn nhét trả tay :

 "Một trăm tám mươi lượng là tiền tiêu cho ngươi, còn hai mươi lượng coi như tiền ngươi bồi thường thanh xuân của . Ta chỉ lấy những gì đáng lấy."

Lúc đưa tiền trả cho Liễu Ngạn, túm lấy tay áo , nhét tiền tay nữa. Trong lúc giằng co, cảm thấy tay ướt, giống như mưa rơi.

 Ngẩng đầu lên, là Liễu Ngạn đang .

Lần cuối cùng thấy là chuyện của hơn mười năm , khi nương bán . Hắn trông , kéo tay áo trông đáng thương, khiến nảy sinh ý nghĩ: 

"Chẳng lẽ thực sự nỗi khổ gì chăng?"..

Liễu Ngạn vốn dĩ tuấn tú, kẻ diện mạo đẽ thường dễ tha thứ hơn, chẳng trách quý nhân yêu thích, mà cũng từng thích.

Ta phận chẳng ưa , thanh xuân của cũng chẳng đáng bao nhiêu tiền, bằng lòng đưa cả ngàn lượng bạc, thì ân oán một b.út xóa sạch, coi như còn lời.

Nhìn xấp ngân phiếu, cảm thấy gương mặt cũng còn khiến buồn nôn đến thế nữa.

 Đám tiểu quan ở đây hầu hạ nam t.ử tiếp đãi nữ t.ử, Liễu Ngạn vốn dĩ thanh cao là thế, giờ biến thành bộ dạng , chắc hẳn cũng chẳng dễ dàng gì.

Phu thê là nữa , nhưng nể tình tám trăm lượng bạc dôi , bằng lòng coi như một vị "tỷ " rơi bể khổ mà trút bầu tâm sự.

 

Bạn cần đăng nhập để bình luận