GIẾT CÁ MỔ CỪU ẤY MỚI VUI

3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Gia đình  hoàng gia đúng là cầu kỳ, cầu kỳ gấp trăm nhà địa chủ ở làng

Trong Đông Cung, tính cả đầu bếp lẫn tạp dịch tổng cộng 316 : bếp, nhóm lửa, sơ chế, bày đĩa, còn kẻ chuyên môn điêu khắc hoa lá rau nữa.

Riêng ngự thiện phòng chiếm tới bốn mươi gian phòng lớn nhỏ. Trong đó, ranh giới vô cùng rạch ròi.

 Một nửa hầu hạ Thái t.ử, một nửa hầu hạ Thái t.ử phi. Hai mươi gian phía Đông là đầu bếp nội cung của Thái t.ử, hai mươi gian phía Tây là đầu bếp của Thái t.ử phi mang theo khi xuất giá.

Thái t.ử mới đại hôn năm ngoái, cưới là cháu gái của Vương thừa tướng, con gái của Vương đại tướng quân. 

Thái t.ử phi là con nhà nòi võ tướng, thông thạo cung ngựa, trưởng thành ở Tây Bắc khi theo Vương tướng quân rút về vùng Giang Nam.

 Nàng thích nhất là cùng đám quý nữ từ Tây Bắc đến trường đua đá cầu b.ắ.n tên; tiệc tùng đều là mổ dê mổ bò. 

Món dê nướng của Thôi Tuất ngày nào cũng dâng lên, ba ngày năm bữa đại tiệc còn nướng nguyên con dê, khói lửa mịt mù khiến hun đến đen nhẻm như than.

Thái t.ử sớm những năm qua theo đương kim Thánh thượng phân phong ở Giang Nam, ngày ngày cùng đám công t.ử thế gia trong phủ đàm đạo thanh tao, tiệc tùng linh đình với những món canh rau thuần, cá vược thái lát, bên dòng nước chảy mà uống rượu thơ.

 Món cá vược thái lát của là món đinh của bữa tiệc, hai con d.a.o g.i.ế.c cá múa đến bốc hỏa, khiến đôi cánh tay và bả vai vốn chắc khỏe của càng thêm thô dày.

Ta trong viện thầm thì bàn tán:

 "Kể từ khi Thái t.ử phi phủ, hai vị chủ t.ử đều ở riêng hai viện khác . Hai họ đúng là 'Nam viên Bắc triệt', từ khẩu vị đến sở thích chẳng điểm nào hợp cả."

"Điểm giao duy nhất của hai chủ t.ử chắc là hai kẻ đầu bếp ở hậu viện kìa, một tanh một gây, ghép chữ đúng là một chữ 'Tiên' đó, ha ha ha."

Mặt đen sầm , đằng là một gã Thôi Gây — , Thôi Tuất, sắc mặt còn đen hơn cả .

Đêm hôm đó, trằn trọc mãi ngủ , bèn mặc áo sân. Trong phòng bí bách, ngoài sân gió mát hiu hiu.

 Đã thu, mấy ngày nay Thái t.ử ăn cá sống cũng ít đôi chút.

Trong sân, một cái "cột đen" đang lù lù bên bàn đá uống rượu. Chúng ở cùng gần hai năm, trầm mặc, ít lời.

 Thỉnh thoảng chạm mặt ở cửa, gật đầu nhẹ một cái coi như chào hỏi.

Hôm nay, lẽ vì ánh trăng quá , Thôi Tuất mở lời:

 "Ngồi , rượu Nữ Nhi Hồng loại hảo hạng, một chén ?"

Ta xoay phòng, lúc trở bưng theo đĩa lạc rang muối còn sót khi bày đĩa buổi chiều. Một đĩa lạc rang nhắm rượu, hai chúng suốt hai canh giờ. 

Mượn rượu, cánh cửa lòng cũng mở , lời càng lúc càng tâm đầu ý hợp, chuyện phiếm càng kể càng nhiều.

Nhà Thôi Tuất vốn là quân hộ ở Tây Bắc, tổ truyền nghề nướng dê, xưa nay vẫn quân nhu hỏa đầu.

 Trước biên cảnh yên , tay nghề nhà cha truyền con nối, dê càng nướng càng ngon. Mười sáu tuổi, phủ Đại tướng quân đầu bếp nướng dê.

Thế nhưng tộc Khương chiếm đóng phương Bắc, tòa thành của họ kháng cự quyết liệt nhất. Sau mười ngày đồ thành, cả nhà chỉ còn sống sót.

💥Hi ! Bạn đang đọc truyện của nhà dịch Mây Trên Núi.
💥Follows Fanpage FB ( Mây Trên Núi ) để nhận thông báo ngay khi có truyện mới nhé!

 Đó là nhờ theo đại tiểu thư thích ăn dê nướng chạy trốn một bước mới giữ mạng già. Cũng thật t.h.ả.m, cùng một phận như .

Dưới tổ chim lật, gì còn quả trứng nào nguyên vẹn. Giang sơn xã tắc, vốn dĩ vẻ xa vời với chúng .

 Ai ngai vàng điện Kim Loan, họ Vương họ Lý, vốn chẳng liên quan mấy đến thường dân bách tính; nhưng khi nước mất thì nhà cũng tan theo. 

Mỗi tấc đất chân chúng , chỉ thuộc về vương hầu tướng tướng, mà còn thấm đẫm mồ hôi nước mắt của tổ tiên chúng bao đời.

Uống đến lúc ngà ngà say, Thôi Tuất bĩu môi :

 "Vốn dĩ ở nhà định sẵn hôn sự cho , cũng là một cô nương mặt tròn giống như , bánh nướng ngon, ăn kèm thịt dê là tuyệt nhất.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/giet-ca-mo-cuu-ay-moi-vui/3.html.]

 Tiếc , cả nhà đều c.h.ế.t cả . Cô nương đó tính tình liệt oanh, khi c.h.ế.t còn đ.â.m c.h.ế.t một tên lính Khương định nh.ụ.c m.ạ mới tự vẫn."

Quả là một cô nương . Thật đáng tiếc. 

Ta đổ một chén rượu xuống đất, nếu nàng ở suối vàng linh thiêng, xin kính nàng một chén. 

Đêm đó, chúng uống từ lúc trăng treo đầu cành đến tận khi hừng đông hé rạng, cũng coi như là tâm giao tri kỷ.

Kể từ ngày đó, mỗi khi rời bếp, chúng đều tự tay "mót" chút thức ăn thừa bếp về bữa khuya.

 Hắn thái một đĩa thịt dê, thái một phần cá sống, cùng tán chuyện về các bữa tiệc ban ngày, kể từ lúc gió thu hiu hắt đến tận khi tuyết đông bay đầy trời.

Ngày ngày qua, năm năm tới. Ta hai mươi lăm tuổi . Tháng chính là ngày mãn hạn xuất cung.

Hôm , trong bếp cá vược hảo hạng, giữ một đĩa để nhắm rượu cùng Thôi Tuất, cũng mang tới một vò rượu Hoa Điêu loại ngon.

 Ta lôi chuyện cũ kể, với về dự định khi rời khỏi phủ.

"Rời phủ , sẽ về quê thành với Ngạn."

Mấy ngày , còn nhờ gửi cho năm lượng bạc mới tích cóp , bảo sắm sửa ít lụa đỏ để may váy cưới cho .

 Ta tuổi tác cũng lớn , rình rang, chỉ cần tổ chức một hôn lễ đơn giản là .

"Cha mấy năm mất, bằng hữu duy nhất của chỉ còn mỗi Thôi ca thôi. Đến lúc đó, nhất định tới uống rượu mừng đấy."

Ngày hôm đó, nửa chiếc đùi cừu Thôi Tuất mang về nướng cực kỳ đậm đà, c.ắ.n một miếng là tiếng da nổ giòn rôm rốp.

 Ta ăn đến mỡ màng đầy miệng thì mới nhận Thôi Tuất vẻ thôi.

"Sao thế? Có chuyện gì cứ thẳng ?"

Thôi Tuất im lặng hồi lâu, mãi mới khó khăn mở lời:

 "Người họ Liễu tên Ngạn? Dưới mắt một nốt ruồi đỏ nhỏ?"

Huynh Ngạn vốn tuấn tú, nốt ruồi càng thêm phần phong lưu.

"Sao ? Huynh gặp ?"

"............ Gặp ."

"Ở thế?" 

Ta phấn khích suýt nữa nhảy dựng lên. Huynh Ngạn nhất định là nhớ quá nên mới kinh một tháng để đón , sắp gặp

"Huynh gặp ? Ngày mai xong việc bếp núc, sẽ gặp ngay!"

Thôi Tuất ấp úng, nhưng chịu nổi sự truy vấn dồn dập của :

 "Mấy ngày Thái t.ử phi mở yến tiệc, gọi tiểu quan ở Sở Phong Quán đến hầu hạ. Vị đầu bài mới đến tên Liễu Thanh, tên thật chính là Liễu Ngạn."

"Muội t.ử, một câu, nếu đúng là thì thể gả . Chi bằng ..."

Ta trố mắt khuôn miệng đóng mở, trong đầu như tiếng sấm nổ vang, ong ong chẳng thấy gì thêm nữa.

 Thôi Tuất lúng túng dậy:

 "Trách lắm lời, là mắt . Vân Nương, đừng , hạng nam nhân vô dụng như thế đáng để rơi lệ."

 

Bạn cần đăng nhập để bình luận