Giả Chết Thoát Thân Thất Bại, Các Đại Lão Quỳ Cầu Cô Quay Lại

Chương 39: Tổ tông của tôi ơi, anh đừng khóc nữa

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Khi Tát Sa , phòng bệnh chìm trong một bầu khí im lặng đến đáng sợ.

thấy cả hai đều đang mở mắt, cô là họ chuyện xong .

"Giờ ăn luôn nhé?"

đặt túi cháo nóng hổi lên bàn .

Ngôn Dực phản ứng gì.

Ôn Bạch dậy, bưng bát cháo nóng đặt lên tủ đầu giường.

Mở nắp, bóc bao bì thìa, động tác dứt khoát, mượt mà.

Sau đó cô nhẹ nhàng múc một thìa, đưa đến bên môi Ngôn Dực.

"Há miệng ."

cuộc đối thoại khiến đau lòng, nhưng cô thể trơ mắt bỏ đói chính .

Hàng mi của Ngôn Dực khẽ run rẩy.

Anh cô, ánh mắt dần dần tập trung , giống như sợ rằng chỉ cần chớp mắt một cái thôi là sự dịu dàng sẽ tan biến mất.

Rồi ngoan ngoãn há miệng đón lấy…

Cháo gạo ấm áp từng chút một trôi xuống dày, giống như lấp đầy bởi một sự an ủi muộn màng.

Trong chớp mắt, những giọt nước mắt mặn đắng mất kiểm soát trào từ hốc mắt, từng giọt từng giọt nóng hổi đến run rẩy.

Dường như trong cơ thể còn chỗ nào để chứa đựng những điều thống khổ thêm nữa.

Ôn Bạch sững sờ.

Cô vốn quen với sự quấy rối vô lý, sự gào thét điên cuồng của , nhưng thể chống đỡ nổi vẻ tủi khép nép như thế .

Trái tim cô bỗng chốc mềm nhũn .

Cô đặt thìa xuống, giọng nhẹ như thở:

"Anh cái gì chứ? Trong hai chúng ai mới là với ai đây?

Sao còn mặt mũi mà cơ chứ? cũng mắng mỏ gì ..."

Cô càng nhẹ nhàng, Ngôn Dực càng thấy buồn hơn, bờ vai khẽ run, cả trông như sắp vỡ vụn đến nơi.

"Nước mắt của mà đưa lên màn ảnh thì tuyệt đỉnh luôn, chắc chắn sẽ cháy vé cho xem..."

Ôn Bạch cố ý đ.á.n.h lạc hướng, nhưng lời thốt , chính cô cũng thấy thật lạnh lùng.

Cô mím môi, lau nước mắt cho đầu hàng:

"Thôi , chuyện coi như bỏ qua ? Nói rõ , cũng xin , tha thứ cho mà.

Tổ tông của ơi, đừng nữa, lát nữa đến ngất xỉu bây giờ."

Trong khí vương vấn nóng hôi hổi, đắng ngọt.

Tát Sa kéo cửa kính sát đất , một ban công châm một điếu t.h.u.ố.c.

Theo làn khói xanh, cô trầm giọng thốt năm chữ:

"Dùng xích sắt xích ch.ó điên."

Hút xong một điếu t.h.u.ố.c.

Tát Sa chậm rãi bước trong.

Ngôn Dực nữa, Ôn Bạch đang ở bên giường, kiên nhẫn bón từng thìa cháo một.

"Nếu việc gì nữa thì về công ty đây."

bây giờ thực sự chịu nổi hai , càng nghĩ càng thấy tất cả đều là một phần trong cuộc chơi của họ.

Tốt nhất là nên tránh xa để bảo tính mạng.

" thể ở quá lâu ."

Ôn Bạch thần sắc như thường.

"Cô chỉ là để mỗi ngày đến hai chuyến thôi."

Tát Sa sợ tâm trạng Ngôn Dực suy sụp, lo lắng liếc một cái.

Kết quả là nọ cứ từng miếng từng miếng ăn cháo, giống như điếc , chẳng chút gợn sóng.

" thể thuê đến chăm sóc."

Tát Sa biểu cảm bình thản, việc theo nguyên tắc, mang theo chút cảm xúc cá nhân nào.

" để đồng ý. Nếu quậy phá thì cô buộc đến đấy."

Ôn Bạch sang Ngôn Dực: "Được ?"

Ngôn Dực ngước mắt, ngoan ngoãn gật đầu:

"Vậy mỗi ngày em đến sớm một chút, về muộn một chút nhé."

Khựng một lát, bồi thêm một câu:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/gia-chet-thoat-than-that-bai-cac-dai-lao-quy-cau-co-quay-lai/chuong-39-to-tong-cua-toi-oi-anh-dung-khoc-nua.html.]

"Bảo cô tăng thêm tiền cho em."

Tát Sa suýt chút nữa thì vì tức:

"Một ngày một vạn tệ, hề ít !"

Chưa đợi Ôn Bạch lên tiếng, Ngôn Dực nhíu mày, đầu bày tỏ sự hài lòng:

"Đối với công ty mà chỉ đáng giá một vạn thôi ?"

Tát Sa hít một thật sâu, nén sự thôi thúc c.h.ử.i thề, chỉ Ôn Bạch bảo:

"Lúc nào rảnh thì gửi tài khoản cho ."

Nói xong, cô bước đôi giày cao gót, thèm ngoảnh đầu mà rời khỏi phòng bệnh.

thêm một giây nữa thôi cũng là sự thiếu tôn trọng đối với sinh mạng chính .

Ăn cháo xong, Ôn Bạch để Ngôn Dực nghỉ một lát mới cho xuống.

Có lẽ do cơ thể thoải mái hơn đôi chút, mí mắt Ngôn Dực bắt đầu nặng trĩu, cứ chốc chốc sụp xuống.

"Ôn Bạch..."

Ôn Bạch buồn ngủ, chỉ chứ gì.

"Phải thì em mới thực sự tha thứ cho ?"

Anh sai , sai đến mức nực .

Anh thực sự câu trả lời, trở về bên cạnh .

"Vừa nãy tha thứ cho mà."

Giọng điệu Ôn Bạch chút bất lực, như đang dỗ dành trẻ con .

Thực tế, cô luôn cảm thấy từ "tha thứ" giả dối.

Thế nào mới coi là tha thứ đây?

Tổn thương gây , nạn nhân mang sẹo.

Cho dù vết sẹo thể biến mất, còn nỗi đau thấu xương thấu tủy thì ?

Những nỗi đau cứ lặp lặp trong ký ức suốt những năm tháng dài đằng đẵng thì ?

Những ký ức mới dù vui vẻ đến , liệu thể che lấp những nỗi đau và những năm tháng đó ?

nữa.

Có lẽ từ đến nay, đó chỉ là một từ ngữ dùng để dỗ dành khác mà thôi.

"Ôn Bạch."

Mí mắt Ngôn Dực nặng , gần như thể mở lên nổi.

vẫn thể cảm nhận sự "xa cách" mãi tan biến Ôn Bạch.

"Chúng bắt đầu … Được ?"

Giọng của mơ màng như đang mớ.

Thậm chí một khoảnh khắc , giật tỉnh giấc từ trong giấc ngủ.

"Em em thích hát...

Nói dáng vẻ lúc sân khấu ngầu...

Nói em thấy tỏa sáng rực rỡ... Trở thành tân binh vương..."

Ôn Bạch lặng lẽ lắng , những điều cô nhớ, những điều .

"Tất cả những điều đó đều ."

Cho đến khi giọng càng lúc càng nhỏ dần, thở dần trở nên đều đặn.

Cô cứ ngỡ ngủ say.

Mới nhẹ nhàng tém góc chăn cho .

Ngay khoảnh khắc đó…

Cánh môi khẽ động đậy, thốt một câu nhỏ đến mức gần như thấy, mang theo sự luyến tiếc vô tận:

" chỉ ... Hát cho một em thôi..."

Bàn tay Ôn Bạch khựng giữa trung.

Mất một lúc lâu , cô mới tìm nhịp thở của chính .

Hệ thống lặng lẽ hiện , ánh sáng dịu nhẹ như chiếc lông vũ của thiên thần rơi xuống :

Hệ thống: [Bây giờ chị ? Từ đầu đến cuối, thích chỉ một chị thôi.]

 

 

 

 

Bạn cần đăng nhập để bình luận