Ngôn Dực theo bóng lưng tuyệt tình của cô, sờ sờ mũi lững thững bước theo .
"Đã đến đây , vài lời, chi bằng cứ thẳng mặt ."
Tát Sa khoanh tay, hai bước , sắc mặt cô dần trở nên trắng bệch.
Mỗi cô dẫn bạn bè đến tìm Ngôn Dực xin chữ ký đều chào hỏi .
Phải cẩn thận chuẩn tâm lý cho Ngôn Dực, từ loại cà phê miệng, loại b.út ký tên, ánh sáng trong phòng, cho đến cả những lời xã giao trong vài phút ngắn ngủi đó.
Dù , vẫn luôn lộ vẻ mất kiên nhẫn.
Sau đó, cô còn tốn nhiều công sức để dỗ dành .
Bởi lẽ cách nổi giận đa dạng, khi thì bảo cảm hứng nhạc, khi thì tâm trạng dự sự kiện, thậm chí là trực tiếp sa sầm nét mặt truyền thông.
Kết quả là ngày nào cô cũng nơm nớp lo sợ mà cung phụng "vị bồ tát" , cẩn trọng duy trì mối quan hệ vốn dĩ chẳng hề bình đẳng hữu hảo .
Còn Ôn Bạch…
Chỉ cần ở cửa gọi một tiếng.
Anh sẽ như một chú cún chạy vọt tới, xoay quanh cô, bảo gì thì nấy, như một chú cún lủi thủi theo cô về.
"Có gì mà ."
Không đợi Ôn Bạch lên tiếng, giọng Ngôn Dực thong thả vang lên, mang theo ý vị bảo vệ rõ rệt.
"Đều là của . Cả thế giới đều đó là của ."
Những lời thoại Tát Sa vốn định sẵn chặn nơi cổ họng, cảm giác như nuốt một vốc đá nóng rực.
Lúc cô giữa phòng bệnh, chẳng khác nào một trò đem ánh sáng.
Rõ ràng một năm trôi qua…
Trong một năm , cô liên hệ những quản lý nhất cho Ngôn Dực, thậm chí tự mặt bảo chứng.
Cô gần như dốc cạn tài nguyên, quan hệ, tình nghĩa để trải bằng con đường cho , tâm ý nâng đỡ , tự thấy chẳng hề kém cạnh Ôn Bạch.
Ngôn Dực bao giờ thực sự nể phục cô .
Sự phục của là đối kháng, mà là sự lạnh lùng.
Cô vốn tưởng đó là tính cách của , đối với ai cũng .
Gương mặt luôn treo nụ cợt nhả, nhưng đáy mắt chút ấm.
Cho đến hôm nay, cô mới tận mắt chứng kiến.
Sự phân biệt đối xử của …
Ôn Bạch chỉ cần đó, liền giống như cánh diều buộc dây, từng chút một nghiêng về phía cô.
Cô gọi một tiếng, liền phản ứng; cô chau mày, nhịp thở của cũng trở nên căng thẳng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/gia-chet-thoat-than-that-bai-cac-dai-lao-quy-cau-co-quay-lai/chuong-30-truoc-khi-co-mo-mieng.html.]
Điều khiến cô bỗng chốc hiểu , những ngày tháng qua, giữa họ bao giờ là sự phối hợp, mà chỉ một cô đa tình mà lấy lòng .
Bản cô cũng chẳng khác gì bất kỳ một nhân viên nào khác trong đoàn đội.
Có cũng mà cũng chẳng , thể thế bất cứ lúc nào.
"Anh thể lý trí một chút ?"
Ngón tay Tát Sa siết c.h.ặ.t lấy cánh tay .
Ngôn Dực mím môi, giọng điệu đầy vẻ chê bai: "Cô ồn ào quá."
"..." Mặt Tát Sa hết đỏ trắng.
Kiểu đối thoại xảy vô trong năm qua.
Anh thèm giải thích, chỉ tàn nhẫn đuổi .
Từ chỗ ngừng cố gắng giao tiếp cho đến khi thành thói quen, cô gần như mài mòn hết góc cạnh.
Đợi khi tâm trạng hơn, là thể tiếp tục bàn bạc.
hôm nay thì khác.
Trước mặt Ôn Bạch, mặt kẻ "chó cùng rứt dậu" mà chính tay cô vùi dập, cô thể chịu đựng sự nhục nhã .
"Hiện tại đang nhân danh công ty, yêu cầu các phối hợp giải quyết vấn đề."
Cô cố gắng cho bản trông thật cứng rắn và đầy tự tin.
Ôn Bạch chẳng buồn ban cho cô lấy một ánh , cô tự nhiên xuống ghế sofa.
"Được thôi."
Cô hếch cằm.
"Vậy cô , giải quyết thế nào?"
Tát Sa lườm Ngôn Dực một cái, đang định mở miệng.
Lại thấy Ngôn Dực ngang qua , một cách vô cùng tự nhiên, xuống bên cạnh Ôn Bạch, về phía đối lập với cô .
Khoảnh khắc đó, cô bỗng cảm giác là cấp đang báo cáo công việc.
...
cô mới là cổ đông của Công ty Giải trí X, là cấp cũ của Ôn Bạch, là nuôi sống Ngôn Dực.
Ngay khi cô nén sự nhục nhã và kỳ lạ trong lòng, định tổ chức ngôn từ để mở lời…
Ôn Bạch bỗng giơ tay lên, thần tình lạnh nhạt, ngắt quãng nhịp điệu của cô .
"Trước khi cô mở miệng, hy vọng cô hãy nghĩ cho kỹ một vấn đề."
Trong lúc , ánh mắt cô như lưỡi kiếm trong băng, đ.â.m thẳng Tát Sa.
"Những lời cô sắp tiếp theo, dựa cái gì?"